Đúng 7 giờ sáng, Lâm Yên đứng trước cánh cổng sắt đồ sộ của biệt thự Phó Gia. Cô nắm chặt quai túi xách, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh.
"Chỉ là làm trợ lý thôi mà, Lâm Yên, mày làm được!"
Cửa tự động mở ra, một quản gia già cung kính dẫn cô vào nhà. Trái ngược với vẻ hào nhoáng bên ngoài, bên trong biệt thự lại bài trí vô cùng đơn giản với tông màu xám lạnh, y hệt như tính cách của chủ nhân nó.
"Phó tổng đang ở trong phòng đọc sách, mời Lâm tiểu thư lên đó."
Lâm Yên rón rén bước lên lầu. Cánh cửa phòng đọc hơi khép hờ, cô vô thức nhìn qua khe cửa và đứng hình. Phó Cận Ngôn không mặc vest như mọi khi. Anh chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng phanh hai cúc cổ, tay áo xắn cao, cặp kính gọng vàng thanh mảnh trên sống mũi cao thẳng khiến anh trông bớt phần lạnh lùng mà thêm phần tri thức, quyến rũ đến chết người.
"Nhìn đủ chưa?"
Giọng nói trầm thấp vang lên khiến Lâm Yên giật bắn mình. Cô lúng túng đẩy cửa bước vào, mặt đỏ bừng như quả cà chua chín.
"Dạ... Phó tổng, tôi đến nhận việc."
Phó Cận Ngôn không ngẩng đầu, tay vẫn lật tập hồ sơ: "Trên bàn có danh sách các việc cần làm. Việc đầu tiên, pha cho tôi một ly cà phê. Nhớ kỹ, không đường, ít đá."
Lâm Yên vội vàng đi làm ngay. Nhưng khi vào bếp, cô vô tình nhìn thấy trong ngăn tủ kín của anh chứa đầy... các loại kẹo dẻo trái cây và sô-cô-la sữa.
"Hóa ra 'ác ma' này lại là một tín đồ của đồ ngọt sao?" Cô tủm tỉm cười, thầm nghĩ mình đã nắm được thóp của sếp lớn.
Thay vì pha ly cà phê đắng ngắt như mọi khi, Lâm Yên bạo gan thêm vào một chút sữa đặc và trang trí một viên kẹo dẻo nhỏ trên đĩa lót.
Khi cô bưng cà phê lên, Phó Cận Ngôn nhìn viên kẹo màu hồng hình trái tim trên đĩa, đôi chân mày khẽ nhíu lại: "Đây là cái gì?"
"Dạ... tôi nghĩ buổi sáng uống chút ngọt sẽ giúp tâm trạng tốt hơn. Với cả... tôi thấy anh có vẻ cũng thích ngọt."
Phó Cận Ngôn im lặng một lúc lâu, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ đang run rẩy chờ bị mắng. Nhưng không, anh chậm rãi cầm ly cà phê lên, nhấp một ngụm. Vị ngọt thanh của sữa hòa quyện với hương thơm của hạt cà phê khiến đầu lưỡi anh giãn ra.
"Tạm được." Anh đặt ly xuống, giọng nói dường như dịu đi một chút. "Lại đây, giúp tôi chọn cà vạt. Nay có cuộc họp quan trọng."
Lâm Yên tiến lại gần, tay run run cầm chiếc cà vạt màu xanh đậm. Vì anh quá cao, cô phải kiễng chân lên, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Hơi thở nóng hổi của cô vương trên cổ anh, còn mùi hương nam tính từ người anh bao vây lấy cô.
Trong khoảnh khắc đó, Phó Cận Ngôn cúi xuống, nhìn vào đôi mắt trong veo như nước hồ thu của Lâm Yên. Anh bỗng nhiên đưa tay giữ lấy eo cô, giúp cô đứng vững hơn.
"Lâm Yên, sau này trước mặt tôi, cô không cần phải sợ hãi như vậy."
Trái tim Lâm Yên lỡ một nhịp. Cô cảm thấy "thế giới của anh" hóa ra không hề lạnh lẽo như cô tưởng, mà dường như đang bắt đầu có những tia nắng ấm áp len lỏi vào.