Lâm Yên bắt đầu chuỗi ngày làm "trợ lý đặc biệt" với hàng tá công việc không tên. Tuy nhiên, điều khiến cô đau đầu nhất không phải là sự khó tính của Phó Cận Ngôn, mà là đôi giày cao gót mà cô phải mang để phù hợp với môi trường công sở sang trọng này.
Cô vốn quen với giày thể thao và dép bệt, nên chỉ sau nửa ngày chạy đi chạy lại giữa các phòng ban, gót chân của cô đã bắt đầu sưng đỏ và rớm máu.
Trong văn phòng tổng tài, Lâm Yên đang đứng bên máy in để sắp xếp hồ sơ. Mỗi lần di chuyển, cô lại khẽ nhăn mặt, nén một tiếng xuýt xoa. Cô tưởng mình che giấu rất giỏi, nhưng mọi cử động nhỏ nhặt ấy đều không lọt qua được đôi mắt chim ưng của người đàn ông đang ngồi sau bàn làm việc.
"Lâm Yên, lại đây." Phó Cận Ngôn đột ngột lên tiếng.
Lâm Yên giật mình, cố gắng bước đi thật bình thường: "Dạ, Phó tổng cần gì ạ?"
"Ngồi xuống." Anh chỉ tay vào chiếc ghế sofa đối diện.
"Hả? Nhưng tôi còn phải..."
"Tôi nói ngồi xuống." Giọng anh không cho phép phản kháng.
Lâm Yên ngoan ngoãn ngồi xuống, hai tay nắm chặt vạt váy. Phó Cận Ngôn đứng dậy, rời khỏi bàn làm việc. Cô cứ ngỡ anh sẽ mắng cô vì tội làm việc chậm chạp, nhưng không, anh đi thẳng ra cửa và nói gì đó với thư ký bên ngoài. Một lát sau, anh quay trở lại với một hộp cứu thương nhỏ và một chiếc túi giấy.
Trước sự ngỡ ngàng của Lâm Yên, vị tổng tài cao cao tại thượng ấy lại thản nhiên quỳ một chân xuống trước mặt cô.
"Phó tổng! Anh làm gì vậy?" Lâm Yên hoảng hốt định rụt chân lại.
"Đừng cử động." Anh giữ chặt cổ chân cô, bàn tay to lớn và ấm áp khiến cô như có luồng điện chạy qua.
Anh nhẹ nhàng tháo đôi giày cao gót của cô ra. Nhìn thấy gót chân nhỏ nhắn bị cọ xát đến đỏ ửng, đôi lông mày của anh khẽ nhíu chặt lại, trong mắt hiện lên một tia xót xa mà chính anh cũng không nhận ra. Anh lấy bông tẩm thuốc, cẩn thận sát trùng rồi dán băng cá nhân cho cô. Động tác của anh dịu dàng đến mức Lâm Yên có cảm giác mình là một món bảo vật dễ vỡ.
"Đau thì phải nói, đừng có giả vờ kiên cường." Anh lạnh lùng mắng một câu, nhưng tay thì lại lấy từ trong túi giấy ra một đôi giày bệt bằng da thật cực kỳ mềm mại. "Thay đôi này vào. Sau này ở trong văn phòng, không cho phép mang giày cao hơn 3 phân."
Lâm Yên nhìn đôi giày mới, rõ ràng là size của cô. Anh đã để ý từ lúc nào?
"Cảm ơn anh... nhưng sao anh biết size giày của tôi?"
Phó Cận Ngôn đứng dậy, thu dọn hộp cứu thương, thản nhiên đáp: "Tôi là người trả lương cho cô, tôi có quyền biết mọi thông số để đảm bảo 'công cụ lao động' không bị hỏng hóc giữa chừng."
Dù anh nói lời cay độc, nhưng Lâm Yên nhìn vết băng cá nhân được dán ngay ngắn trên chân, lòng cô bỗng thấy ngọt ngào lạ thường. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài băng lãnh kia là một trái tim vô cùng tinh tế.
Chiều hôm đó, khi cô đang cặm cụi viết báo cáo, một ly trà sữa ít đường, nhiều trân châu trắng – món khoái khẩu của cô – bỗng nhiên xuất hiện trên bàn. Kèm theo đó là một mảnh giấy note với nét chữ rồng bay phượng múa:
"Uống xong thì làm việc tiếp, cấm làm đổ ra máy tính."
Lâm Yên nhìn về phía phòng kính, thấy Phó Cận Ngôn vẫn đang tập trung vào màn hình, nhưng khóe môi cô đã không tự chủ được mà cong lên. Sự quan tâm thầm lặng này, thật sự là "độc dược" chết người mà.