MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Riêng Mình EmChương 5: "HOA KHÔI" GẶP NẠN

Mật Ngọt Riêng Mình Em

Chương 5: "HOA KHÔI" GẶP NẠN

711 từ · ~4 phút đọc

Kể từ khi trở thành trợ lý đặc biệt của Phó Cận Ngôn, Lâm Yên bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự chú ý, và tất nhiên, cả sự đố kỵ.

Trong phòng pantry của tập đoàn Phó Thị, Lâm Yên đang đứng đợi pha trà cho Phó tổng thì một nhóm nhân viên nữ tiến vào, dẫn đầu là Phương tiểu thư – con gái một đối tác quan trọng, đồng thời là người đang giữ vị trí "hoa khôi" của phòng kinh doanh. Cô ta từ lâu đã tự coi mình là người phù hợp nhất với vị trí phu nhân Phó gia.

"Ôi, đây chẳng phải là cô thực tập sinh 'trèo cao' đó sao?" Phương tiểu thư khoanh tay, nhìn Lâm Yên bằng ánh mắt khinh miệt. "Chỉ là một trợ lý vặt, mà cứ tưởng mình là phượng hoàng."

Lâm Yên không muốn gây rắc rối, cô chỉ lẳng lặng cầm khay trà định rời đi: "Xin lỗi, tôi có việc phải đi trước."

"Đứng lại!" Phương tiểu thư bước tới chặn đường, cố ý hất tay.

Xoảng!

Khay trà trên tay Lâm Yên rơi xuống sàn, nước nóng bắn lên mu bàn tay trắng ngần của cô khiến nó đỏ ửng. Nhưng chưa dừng lại ở đó, Phương tiểu thư còn cố tình dẫm lên đôi giày bệt mà Phó Cận Ngôn vừa tặng cô hôm qua.

"Áo của tôi đắt lắm đấy, cô định đền thế nào đây?" Phương tiểu thư lớn tiếng vu oan, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. "Đúng là hạng người không có giáo dục, chỉ biết dùng nhan sắc để quyến rũ đàn ông."

Lâm Yên cắn môi, đôi mắt rưng rưng nhưng vẫn kiên cường nhìn thẳng vào đối phương: "Chính cô là người hất khay trà của tôi. Tôi sẽ không xin lỗi vì điều tôi không làm."

"Cô dám cãi à?" Phương tiểu thư giơ tay định giáng một cái tát xuống mặt Lâm Yên.

Nhưng bàn tay cô ta chưa kịp chạm tới thì đã bị một lực mạnh giữ chặt giữa không trung. Một luồng khí áp lạnh lẽo bao trùm cả căn phòng khiến mọi tiếng xì xào bỗng chốc im bặt.

"Cô định đánh người của tôi?"

Giọng nói trầm thấp, đầy sát khí vang lên. Lâm Yên ngẩng đầu, thấy Phó Cận Ngôn đã đứng đó từ lúc nào. Khuôn mặt anh tối sầm lại, đôi mắt đen sâu thẳm như chứa cả bão tố.

Phương tiểu thư tái mặt, lắp bắp: "Phó... Phó tổng... Cô ta làm đổ trà lên người em trước..."

Phó Cận Ngôn không thèm nhìn cô ta lấy một cái. Anh hất tay cô ta ra như hất một thứ rác rưởi, rồi xoay người nhìn vào bàn tay đang đỏ ửng của Lâm Yên. Ánh mắt anh từ lạnh lùng bỗng chốc chuyển sang xót xa đến cực điểm.

"Đau không?" Anh khẽ hỏi, giọng nói dịu dàng đến mức khiến tất cả mọi người có mặt tại đó phải kinh ngạc.

Lâm Yên lắc đầu, nhưng nước mắt không kìm được mà rơi xuống. Anh kéo cô ra sau lưng mình, che chở cô như một bảo vật, rồi quay lại nhìn Phương tiểu thư bằng ánh mắt có thể đóng băng mọi thứ.

"Hợp đồng giữa Phó Thị và nhà họ Phương, tôi sẽ xem xét lại. Tập đoàn của tôi không cần những đối tác có hành vi vô văn hóa như vậy."

"Phó tổng! Ngài vì một đứa thực tập sinh mà hủy hợp đồng sao?" Phương tiểu thư hét lên trong hoảng loạn.

"Cô ấy không phải thực tập sinh." Phó Cận Ngôn nhấn mạnh từng chữ, âm thanh vang dội khắp hành lang. "Cô ấy là người của Phó Cận Ngôn tôi. Kẻ nào đụng đến cô ấy, chính là đụng đến tôi."

Nói rồi, anh mặc kệ những ánh mắt kinh hãi xung quanh, trực tiếp bế bổng Lâm Yên lên theo kiểu công chúa, hiên ngang bước đi.

Lâm Yên vùi mặt vào ngực anh, nghe thấy nhịp tim đập mạnh mẽ của người đàn ông này. Trong khoảnh khắc ấy, mọi uất ức dường như tan biến hết, chỉ còn lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Hóa ra, được anh bảo vệ lại là cảm giác ngọt ngào đến nhường này.