MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Riêng Mình EmChương 6: KHOẢNH KHẮC RUNG ĐỘNG

Mật Ngọt Riêng Mình Em

Chương 6: KHOẢNH KHẮC RUNG ĐỘNG

726 từ · ~4 phút đọc

Cánh cửa văn phòng tổng tài đóng sầm lại, ngăn cách mọi ánh mắt tò mò phía sau. Phó Cận Ngôn vẫn không đặt Lâm Yên xuống cho đến khi đưa cô tới chiếc sofa dài ở góc phòng.

Anh nhanh chóng lấy hộp cứu thương đã trở nên "quen thuộc" trong mấy ngày qua. Nhìn mu bàn tay nhỏ nhắn của cô bị bỏng đến đỏ rực, gân xanh trên trán anh giật giật, rõ ràng là đang kiềm chế cơn giận.

"Đã bảo là không được để mình bị thương cơ mà? Cô xem lời tôi nói là gió thoảng bên tai sao?"

Dù mắng nhiếc, nhưng động tác bôi thuốc mỡ của anh lại vô cùng nhẹ nhàng. Anh khẽ thổi vào vết thương để giảm bớt cảm giác bỏng rát cho cô. Hơi thở ấm áp của anh lướt qua da thịt khiến Lâm Yên cảm thấy tê dại, một cảm giác lạ lẫm chạy thẳng vào tim.

Lâm Yên nhìn đỉnh đầu của người đàn ông đang cúi xuống chăm sóc mình, lấy hết can đảm lên tiếng: "Phó tổng... cảm ơn anh. Chuyện hợp đồng với nhà họ Phương... anh không cần vì tôi mà làm thế đâu."

Phó Cận Ngôn dừng lại, ngước mắt nhìn cô. Khoảng cách quá gần khiến cô có thể nhìn rõ hàng mi dài và đôi mắt sâu thẳm của anh.

"Tôi không chỉ làm vì cô. Tôi làm vì cái danh dự của Phó Cận Ngôn này. Người của tôi, không đến lượt kẻ khác dạy dỗ."

Nói xong, anh đứng dậy định cất hộp thuốc. Nhưng có lẽ do ngồi lâu bị tê chân, hoặc do vướng vào thảm, Lâm Yên bỗng nhiên mất đà khi định đứng lên theo. Theo bản năng, cô nắm lấy vạt áo sơ mi của anh để giữ thăng bằng.

Phó Cận Ngôn bị kéo bất ngờ, anh không kịp phản ứng nên đổ ập về phía trước. Để tránh đè toàn bộ trọng lượng lên người cô, anh vội vàng chống một tay xuống thành sofa, tay còn lại vòng qua ôm chặt lấy eo Lâm Yên.

Trong tích tắc, cả hai rơi vào một tư thế cực kỳ ám muội.

Lâm Yên bị ép chặt giữa lồng ngực vững chãi của anh và lớp đệm sofa êm ái. Khoảng cách lúc này gần đến mức chóp mũi hai người chạm nhẹ vào nhau. Cô có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát hòa quyện với mùi gỗ đàn hương quen thuộc trên người anh.

Tim Lâm Yên đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhìn chằm chằm vào bờ môi mỏng hơi mím lại của anh, quên cả việc phải đẩy anh ra.

Ánh mắt Phó Cận Ngôn tối sầm lại. Nhìn đôi môi nhỏ nhắn hơi hé mở và gương mặt đỏ bừng vì thẹn thùng của cô gái dưới thân, cổ họng anh khẽ chuyển động. Một sự khao khát chiếm hữu trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng vị tổng tài vốn dĩ luôn điềm tĩnh.

Không gian im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập của cả hai, dường như đang hòa chung một nhịp.

"Lâm Yên..." Anh gọi tên cô bằng chất giọng khàn khàn, đầy từ tính.

Cánh tay đang ôm eo cô vô thức siết chặt hơn, kéo cô sát vào lòng mình. Sự tiếp xúc da thịt qua lớp áo mỏng manh khiến cả hai đều cảm thấy như có một luồng điện chạy qua, gây tê dại cả người.

Vừa lúc đó, tiếng gõ cửa của thư ký vang lên: "Phó tổng, cuộc họp 3 giờ sắp bắt..."

Lâm Yên giật mình, như sực tỉnh khỏi cơn mê, cô vội vàng đẩy nhẹ vai anh. Phó Cận Ngôn cũng ngay lập tức đứng thẳng dậy, quay lưng về phía cửa để che giấu sự xao xuyến trong mắt mình.

"Biết rồi. Ra ngoài đợi đi." Anh lạnh lùng đáp, nhưng nhịp thở có phần dồn dập đã tố cáo tâm trạng không hề bình tĩnh của anh.

Lâm Yên cúi gầm mặt, vờ như đang chỉnh lại gấu váy, nhưng đôi tai đỏ ửng đã bán đứng cô. Khoảnh khắc vừa rồi... rõ ràng không chỉ đơn giản là một sự cố. Nó là sự rung động, là thứ mật ngọt đang bắt đầu len lỏi và làm tan chảy lớp băng giá bấy lâu nay.