MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Riêng Mình EmChương 7: KHẲNG ĐỊNH CHỦ QUYỀN

Mật Ngọt Riêng Mình Em

Chương 7: KHẲNG ĐỊNH CHỦ QUYỀN

725 từ · ~4 phút đọc

Buổi tiệc tối của hiệp hội doanh nhân thành phố S được tổ chức tại một khách sạn 5 sao lộng lẫy. Đây là nơi hội tụ của những nhân vật tầm cỡ, và cũng là nơi những tin đồn về "vị trợ lý đặc biệt" của Phó Cận Ngôn đang được bàn tán xôn xao.

Lâm Yên đứng trước gương, vẫn chưa hết bàng hoàng về bộ váy dạ hội màu xanh khói mà Phó Cận Ngôn đã chuẩn bị cho mình. Bộ váy đơn giản nhưng tinh tế, tôn lên làn da trắng sứ và bờ vai trần mảnh mai của cô.

"Xong chưa?"

Phó Cận Ngôn xuất hiện ở cửa phòng. Anh diện bộ vest tuxedo chỉnh tề, tóc được vuốt ngược ra sau, khí chất vương giả khiến Lâm Yên khó lòng rời mắt. Anh tiến lại gần, cầm lấy sợi dây chuyền kim cương đặt trên bàn, tự tay đeo lên cổ cô. Bàn tay anh hơi lạnh, chạm vào làn da nhạy cảm của cô khiến Lâm Yên khẽ run lên.

"Hôm nay, em không phải là trợ lý." Anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô đỏ mặt. "Em là bạn đời của tôi. Nhớ kỹ, đừng rời khỏi tôi dù chỉ nửa bước."

Khi cả hai bước vào sảnh tiệc, không gian bỗng chốc im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía người đàn ông quyền lực nhất thành phố S, và quan trọng hơn là cô gái đang khoác tay anh.

Vừa xuất hiện, một vài đối tác lớn đã tiến lại chào hỏi. Trong đó có cả ông Phương – cha của Phương tiểu thư, người vừa bị Phó Cận Ngôn hủy hợp đồng mấy hôm trước.

"Phó tổng, thật vinh hạnh khi gặp ngài ở đây." Ông Phương cố nén sự khó chịu, liếc nhìn Lâm Yên với ánh mắt dò xét. "Vị tiểu thư xinh đẹp này là...?"

Lâm Yên cảm thấy hơi căng thẳng, bàn tay định rụt lại thì Phó Cận Ngôn đã nhanh hơn, anh nắm chặt lấy bàn tay cô, đan mười ngón tay vào nhau một cách vô cùng tự nhiên và thân mật.

"Đây là Lâm Yên." Phó Cận Ngôn lên tiếng, giọng nói không cao nhưng đủ để những người xung quanh đều nghe rõ. "Người mà tôi trân trọng nhất. Hy vọng sau này mọi người khi gặp cô ấy, cũng sẽ dành cho cô ấy sự tôn trọng giống như đối với tôi."

Lời khẳng định này chẳng khác nào một gáo nước lạnh dội thẳng vào những kẻ đang có ý định mỉa mai Lâm Yên. Anh không dùng từ "trợ lý", cũng không nói "bạn bè", mà dùng từ "người tôi trân trọng nhất". Điều này còn nặng ký hơn cả một lời công khai người yêu.

Chưa dừng lại ở đó, suốt buổi tiệc, Phó Cận Ngôn không hề rời xa cô. Khi có người mời rượu, anh thản nhiên đỡ lấy ly của cô: "Cô ấy không uống được rượu, tôi sẽ uống thay."

Khi thấy Lâm Yên có vẻ mỏi chân, anh lập tức kéo cô lại khu vực ghế nghỉ VIP, tự tay lấy một đĩa bánh ngọt nhỏ mà cô thích. Hành động nuông chiều lộ liễu của vị tổng tài vốn nổi tiếng lạnh lùng khiến các tiểu thư đài các xung quanh không khỏi ghen tị đến đỏ mắt.

Đúng lúc đó, một phóng viên kinh tế tò mò tiến lại gần hỏi khéo: "Phó tổng, mọi người đang thắc mắc liệu Lâm tiểu thư có phải là vị hôn thê tương lai của ngài không?"

Phó Cận Ngôn khẽ mỉm cười – một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ẩn ý. Anh nhìn sang Lâm Yên, ánh mắt thâm tình như muốn nhấn chìm cô trong đó.

"Câu hỏi này, có lẽ thời gian sẽ trả lời sớm thôi. Nhưng hiện tại, có một điều tôi có thể khẳng định..." Anh dừng lại một chút, siết nhẹ tay cô. "Cả thế giới của tôi, hiện đang nằm trong bàn tay này."

Cả sảnh tiệc xôn xao. Lâm Yên cảm thấy trái tim mình như nổ tung vì ngọt ngào. Cô biết, kể từ khoảnh khắc này, cô không còn là một thực tập sinh bình thường nữa. Cô đã chính thức bước vào trái tim của "ác ma" mang tên Phó Cận Ngôn.