MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Riêng Mình EmChương 8: BỮA TỐI LÃNG MẠN

Mật Ngọt Riêng Mình Em

Chương 8: BỮA TỐI LÃNG MẠN

627 từ · ~4 phút đọc

Rời khỏi sảnh tiệc ồn ào với những ánh mắt dò xét, chiếc Rolls-Royce lăn bánh trong đêm, đưa cả hai hướng về phía trung tâm thành phố. Lâm Yên vẫn chưa hết bàng hoàng sau lời tuyên bố "chấn động" của Phó Cận Ngôn.

"Phó tổng... chúng ta không về nhà sao?" Cô lí nhí hỏi khi thấy xe rẽ vào một lối đi khác.

Phó Cận Ngôn vẫn thong thả nhìn vào máy tính bảng, môi mỏng khẽ mở: "Tôi giúp cô giải vây một vố lớn như vậy, cô không định trả ơn sao?"

Lâm Yên chớp mắt: "Dạ? Nhưng... tôi đâu có tiền để mời anh ăn gì sang trọng."

"Ai nói cô phải trả tiền?" Anh đóng máy tính lại, quay sang nhìn cô, ánh mắt mang theo chút ý cười nhàn nhạt. "Tôi chọn chỗ, cô chọn món. Coi như đây là phần thưởng cho việc cô đã hoàn thành tốt vai diễn 'người của tôi' tối nay."

Xe dừng lại ở tầng thượng của một tòa nhà chọc trời. Đây là một nhà hàng xoay cực kỳ nổi tiếng, nơi có thể thu trọn toàn cảnh thành phố S lung linh ánh đèn vào tầm mắt. Điều khiến Lâm Yên ngạc nhiên là cả nhà hàng rộng lớn không có một bóng khách nào khác.

"Anh... anh bao trọn chỗ này sao?"

"Tôi ghét ồn ào." Phó Cận Ngôn kéo ghế cho cô, một hành động lịch thiệp tự nhiên đến mức khiến tim cô lỡ nhịp. "Gọi món đi, trợ lý Lâm."

Bữa tối diễn ra dưới ánh nến lung linh và tiếng nhạc jazz êm dịu. Lâm Yên ban đầu còn giữ kẽ, nhưng trước sự ân cần của Phó Cận Ngôn – khi thì anh tự tay cắt bít tết cho cô, khi thì nhắc cô cẩn thận kẻo nóng – cô dần buông lỏng cảnh giác.

"Phó tổng, tại sao anh lại chọn tôi?" Lâm Yên đột nhiên hỏi, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào anh. "Có hàng nghìn người giỏi hơn, xinh đẹp hơn muốn làm trợ lý cho anh mà."

Phó Cận Ngôn đặt ly rượu vang xuống, ánh mắt anh sâu thẳm như mặt hồ đêm.

"Vì cô không sợ tôi." Anh im lặng một chút rồi nói tiếp, giọng trầm thấp hơn. "Mọi người nhìn tôi chỉ thấy tiền bạc hoặc quyền lực. Còn cô... cô dám đổ cà phê lên người tôi, dám mắng tôi là 'ông chú', và dám thêm đường vào ly cà phê đắng ngắt của tôi."

Anh vươn tay ra, nhẹ nhàng vén một lọn tóc mai ra sau tai cô. Ngón tay anh vô tình lướt qua gò má khiến mặt cô nóng bừng.

"Lâm Yên, ở bên cạnh cô, tôi cảm thấy mình giống một con người bình thường hơn là một bộ máy kiếm tiền."

Đây là lần đầu tiên Phó Cận Ngôn bộc lộ khía cạnh chân thành và có chút cô đơn của mình. Lâm Yên cảm thấy trái tim mình mềm nhũn đi. Cô nhận ra, đằng sau lớp vỏ bọc băng lãnh kia là một tâm hồn cũng khao khát sự ấm áp giản đơn.

"Nếu anh thích ngọt... sau này mỗi ngày tôi đều sẽ pha cà phê ngọt cho anh." Cô khẽ nói, nụ cười rạng rỡ như ánh sao.

Phó Cận Ngôn nhìn cô chăm chú, rồi bất ngờ nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên bàn. Anh không nói gì, chỉ im lặng siết nhẹ. Dưới ánh nến, bóng của hai người đổ dài trên mặt kính, quấn quýt lấy nhau không rời.

Bữa tối này mang danh nghĩa "trả ơn", nhưng cả hai đều hiểu rõ, đây chính là buổi hẹn hò đầu tiên, khởi đầu cho một bản tình ca ngọt ngào mà họ là hai nhân vật chính.