MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Riêng Mình EmChương 9: GHEN TUÔNG NHẸ NHÀNG

Mật Ngọt Riêng Mình Em

Chương 9: GHEN TUÔNG NHẸ NHÀNG

762 từ · ~4 phút đọc

Sáng thứ Hai tại tập đoàn Phó Thị, Lâm Yên vừa bước ra khỏi thang máy thì bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau:

"Tiểu Yên! Đúng là em rồi!"

Lâm Yên giật mình quay lại, đôi mắt cô sáng lên khi nhận ra người vừa gọi tên mình: "Anh Vũ? Sao anh lại ở đây?"

Đó là Trần Vũ, đàn anh khóa trên đồng thời là thanh mai trúc mã ở quê của cô. Anh hiện là giám đốc dự án của một công ty kiến trúc vừa ký kết hợp tác với Phó Thị. Trần Vũ bước tới, không ngần ngại xoa đầu cô một cách thân thiết: "Anh đến đây để bàn bạc bản thiết kế mới. Không ngờ lại gặp được cô nhóc em ở đây, em gầy đi đấy nhé!"

Cảnh tượng "anh anh em em" ngọt ngào này ngay lập tức rơi vào tầm mắt của một người.

Phó Cận Ngôn vừa bước ra từ lối đi riêng dành cho Tổng tài. Nhìn thấy bàn tay của người đàn ông lạ mặt đang đặt trên đầu "trợ lý nhỏ" của mình, sắc mặt anh lập tức chuyển từ lạnh lùng sang tối sầm. Một luồng khí áp hắc ám bao trùm cả hành lang khiến các nhân viên đi ngang qua đều phải nín thở.

"Trợ lý Lâm, có vẻ cô rất rảnh rỗi?"

Giọng nói lạnh như băng của anh vang lên khiến Lâm Yên giật bắn mình, vội vàng lùi lại một bước, giữ khoảng cách với Trần Vũ.

"Phó... Phó tổng, đây là anh Trần Vũ, đàn anh của tôi..."

Phó Cận Ngôn chẳng thèm liếc nhìn Trần Vũ lấy một cái, anh sải bước tới, trực tiếp đứng vào giữa hai người, dùng chiều cao vượt trội để tạo ra một bức tường ngăn cách vô hình. Anh thong thả chỉnh lại cà vạt cho Lâm Yên — một hành động vốn dĩ cô có thể tự làm, nhưng anh lại muốn thực hiện ngay trước mặt nam phụ.

"Anh ta là ai không quan trọng." Phó Cận Ngôn nhướn mày, giọng điệu đầy vẻ độc chiếm. "Quan trọng là bây giờ đang trong giờ làm việc. Và tôi nhớ không lầm thì hồ sơ cuộc họp mười giờ cô vẫn chưa chuẩn bị xong?"

Trần Vũ là người lịch sự, anh mỉm cười đưa tay ra: "Chào Phó tổng, tôi là Trần Vũ bên công ty kiến trúc..."

Phó Cận Ngôn chỉ hờ hững nhìn bàn tay của đối phương mà không hề có ý định bắt lấy. Anh lạnh nhạt nói: "Giám đốc Trần có vẻ rất thích quan tâm đến nhân viên của người khác. Nhưng ở Phó Thị, chúng tôi có quy định riêng."

Nói rồi, anh quay sang Lâm Yên, giọng nói bỗng chốc trở nên trầm thấp và có chút "dỗi hờn" mà chỉ cô mới nhận ra: "Vào phòng cho tôi. Ngay lập tức."

Lâm Yên chỉ kịp gật đầu chào tạm biệt Trần Vũ rồi lật đật chạy theo "vị đại ca" đang bốc hỏa kia.

Vừa vào đến văn phòng, Phó Cận Ngôn liền đóng sầm cửa lại. Anh không ngồi vào bàn làm việc mà đứng khoanh tay trước mặt cô, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm:

"Anh Vũ? Tiểu Yên? Hai người thân thiết đến mức đó sao?"

"Dạ... chúng tôi lớn lên cùng nhau ở quê nên..."

"Đủ rồi." Anh cắt ngang, cúi thấp người xuống khiến Lâm Yên phải lùi sát vào cửa. "Sau này, ngoài tôi ra, không cho phép bất kỳ ai được xoa đầu cô. Cô có biết hành động đó trông rất ngốc không?"

Lâm Yên chớp mắt, dường như ngửi thấy một mùi chua lòm phảng phất: "Phó tổng... anh đang ghen ạ?"

Phó Cận Ngôn khựng lại, anh hắng giọng, quay mặt đi chỗ khác để che giấu sự lúng túng: "Tôi chỉ là đang bảo vệ hình ảnh nhân viên tập đoàn. Cô bị người ta xoa đầu trông chẳng khác gì một con đại ngáo, làm mất mặt tôi."

Nhưng ngay sau đó, anh lại quay lại, gằn từng chữ: "Bắt đầu từ ngày mai, cô sẽ làm việc trực tiếp tại bàn nhỏ trong phòng này. Không có sự cho phép của tôi, không được ra ngoài tiếp khách lạ. Đặc biệt là mấy anh 'đàn anh' gì đó của cô."

Nhìn dáng vẻ "giận dỗi" một cách bá đạo của anh, Lâm Yên bỗng thấy anh không hề đáng sợ chút nào, trái lại còn có chút... đáng yêu. Cô tủm tỉm cười, thầm nghĩ: Bình giấm này, xem ra cũng to thật đấy!