Cả ngày hôm nay, không khí trong văn phòng Tổng tài có chút khác lạ. Phó Cận Ngôn không còn bắt lỗi Lâm Yên từng chút một, anh chỉ im lặng tựa đầu vào ghế, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại.
Đến gần cuối giờ làm việc, Lâm Yên mang hồ sơ vào thì thấy anh đang dùng tay day day thái dương, sắc mặt hơi nhợt nhạt. Cô lo lắng tiến lại gần, đánh bạo đặt tay lên trán anh.
"Phó tổng, anh sốt rồi! Người anh nóng lắm."
Phó Cận Ngôn mở mắt, ánh mắt vốn dĩ sắc bén nay lại có chút lờ đờ, trông hiền lành lạ thường. Anh khẽ nắm lấy bàn tay đang đặt trên trán mình, giọng khàn khàn: "Chỉ hơi mệt thôi... không sao đâu."
Nhưng khi anh định đứng dậy, cơ thể bỗng lảo đảo. Lâm Yên hoảng hốt vội đỡ lấy cánh tay anh. "Anh còn nói không sao? Để tôi đưa anh về nhà, anh cần nghỉ ngơi ngay lập tức!"
Tại biệt thự Phó gia, sau khi bác sĩ gia đình đến thăm khám và xác nhận anh chỉ bị cảm lạnh do làm việc quá sức, Lâm Yên mới thở phào nhẹ nhõm. Cô nấu một bát cháo hành nóng hổi, bưng lên tận phòng cho anh.
"Phó tổng, dậy ăn chút cháo rồi uống thuốc đi anh."
Phó Cận Ngôn nằm trên giường, mái tóc đen hơi rối rủ xuống trán, trông anh lúc này không giống một vị CEO quyền lực mà giống một chú mèo lớn đang cần được vỗ về. Anh nhìn bát cháo, rồi lại nhìn cô, môi mỏng khẽ mấp máy:
"Tay tôi... không có sức. Không cầm thìa được."
Lâm Yên ngớ người: "Hả? Lúc nãy bác sĩ nói anh chỉ bị cảm thôi mà, sao lại đến mức không cầm được thìa?"
"Chắc là do ban ngày làm việc quá nhiều, gõ máy tính liên tục nên giờ tay bị chuột rút rồi." Anh nói dối một cách vô cùng bình thản, mặt không biến sắc, thậm chí còn cố tình làm vẻ mặt hơi đau đớn.
Lâm Yên vốn tính lương thiện, lại thấy anh vì bảo vệ mình mà vất vả mấy ngày qua nên không mảy may nghi ngờ. Cô thở dài, kéo ghế ngồi sát lại giường, múc một thìa cháo, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi đưa đến tận môi anh.
"Thôi được rồi, để tôi hầu hạ đại thiếu gia vậy. Há miệng ra nào."
Phó Cận Ngôn vô cùng hưởng thụ cảm giác này. Anh chậm rãi ăn từng thìa cháo cô bón, ánh mắt không rời khỏi gương mặt đang tập trung của cô. Khi một chút nước cháo dính bên khóe môi, Lâm Yên tự nhiên lấy khăn giấy lau đi. Hành động dịu dàng ấy khiến tim anh hẫng một nhịp.
Ăn xong, đến lúc uống thuốc, "bệnh nhân" lại tiếp tục làm khó: "Thuốc này đắng lắm, tôi không uống đâu."
"Anh bao nhiêu tuổi rồi mà còn sợ thuốc đắng?" Lâm Yên dở khóc dở cười. "Ngoan nào, uống đi rồi tôi cho anh ăn kẹo."
"Kẹo không đủ ngọt." Anh nhìn cô, giọng nói trầm thấp đầy ẩn ý. "Nếu em ở lại đây đêm nay... tôi sẽ uống."
Lâm Yên đỏ mặt: "Anh... anh đây là đang tống tiền tôi sao?"
"Tôi là bệnh nhân, tôi có quyền đưa ra yêu cầu." Anh vừa nói vừa nắm lấy vạt áo cô, kéo nhẹ, đôi mắt thâm thầm nhìn cô như thể nếu cô đi mất, anh sẽ lại đổ bệnh nặng hơn.
Nhìn dáng vẻ "làm nũng" một cách tinh tế và đầy bá đạo của người đàn ông này, Lâm Yên chỉ biết đầu hàng. Cô đắp lại chăn cho anh, khẽ nói: "Được rồi, tôi không đi. Anh uống thuốc đi."
Phó Cận Ngôn hài lòng uống sạch ly thuốc đắng ngắt. Khi Lâm Yên quay đi để cất bát đĩa, anh khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười đắc ý. Vị tổng tài nào đó thầm nghĩ: Hóa ra giả bệnh lại có hiệu quả tuyệt vời như vậy, biết thế mình đã "bệnh" sớm hơn.
Đêm đó, Lâm Yên ngủ thiếp đi bên cạnh giường anh. Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy một bàn tay to lớn, ấm áp luồn vào tóc mình, cùng một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên trán kèm theo lời thì thầm:
"Ngủ ngon, bảo bối của tôi."