MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Riêng Mình EmChương 11: MÓN QUÀ BẤT NGỜ

Mật Ngọt Riêng Mình Em

Chương 11: MÓN QUÀ BẤT NGỜ

688 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Lâm Yên tỉnh dậy và thấy mình đang nằm trên chiếc sofa êm ái trong phòng Phó Cận Ngôn, trên người là chiếc chăn ấm áp mà anh thường dùng. "Bệnh nhân" tối qua giờ đã biến mất, thay vào đó là một Phó Cận Ngôn phong độ ngời ngời trong bộ đồ thể thao, đang đứng bên cửa sổ nhìn ra khu vườn.

"Tỉnh rồi à? Vệ sinh cá nhân đi, tôi đưa em đến một nơi." Anh quay lại, ánh mắt tràn đầy năng lượng, chẳng còn chút dấu vết nào của người "chuột rút tay" tối qua.

Lâm Yên ngơ ngác: "Đi đâu vậy anh? Hôm nay không đến công ty sao?"

"Hôm nay là cuối tuần. Và tôi có một món nợ phải trả cho 'y tá riêng' của mình."

Thay vì đưa cô đến những trung tâm thương mại xa hoa, Phó Cận Ngôn lại lái xe đưa cô về hướng ngoại ô, nơi có những cánh đồng cỏ xanh mướt và không khí trong lành. Xe dừng lại trước một căn nhà nhỏ mang phong cách cổ điển, bao quanh là một khu vườn đầy hoa hướng dương — loài hoa mà Lâm Yên yêu thích nhất.

Lâm Yên bước xuống xe, đôi mắt cô mở to vì kinh ngạc. Trên biển hiệu nhỏ trước cổng có dòng chữ: "Yên's Gallery & Studio".

"Đây là..." Cô lắp bắp, không dám tin vào mắt mình.

Phó Cận Ngôn đứng sau lưng cô, thong thả đút tay vào túi quần: "Tôi biết em luôn mơ ước có một không gian riêng để vẽ tranh, nhưng vì hoàn cảnh và công việc nên em đã gác lại nó. Tôi đã mua lại khu đất này và sửa sang lại một chút."

Anh mở cửa dẫn cô vào bên trong. Căn phòng ngập tràn ánh nắng tự nhiên, bên trong trang bị đầy đủ những bộ cọ vẽ cao cấp nhất, những khung tranh bằng gỗ thơm và vô số màu sắc mà cô hằng ao ước. Ở giữa phòng là một bức tranh vẽ dở — đó chính là bức phác thảo mà cô từng vẽ lén vào góc sổ tay ở văn phòng, nay đã được anh phóng tác và đóng khung trang trọng.

Lâm Yên đứng lặng đi, sống mũi bỗng chốc cay cay. Cô chưa bao giờ nói với anh về ước mơ họa sĩ của mình, cô luôn nghĩ mình chỉ là một người làm thuê để trả nợ.

"Sao anh biết tôi thích vẽ? Sao anh biết tôi thích hoa hướng dương?"

Phó Cận Ngôn bước tới, xoay người cô lại đối diện với mình. Anh nâng cằm cô lên, ánh mắt thâm trầm nhưng chứa chan sự dịu dàng: "Tôi đã nói rồi, tôi quan tâm đến 'công cụ lao động' của mình. Mà muốn công cụ đó hoạt động tốt, thì trái tim của nó phải được vui vẻ."

Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn sự lạnh lùng của một tổng tài: "Lâm Yên, nợ nần chỉ là cái cớ. Tôi muốn em ở bên cạnh tôi vì em là chính em, chứ không phải vì tờ hợp đồng đó. Từ nay về sau, cuối tuần nào em cũng có thể đến đây để làm những gì em yêu thích."

Lâm Yên không kìm được nữa, cô lao vào lòng anh, ôm chặt lấy thắt lưng người đàn ông này. Đây là món quà tuyệt vời nhất mà cô từng nhận được — không phải vì giá trị của căn nhà, mà vì anh đã thực sự lắng nghe tâm hồn cô.

Phó Cận Ngôn khựng lại một chút vì sự chủ động của cô, sau đó anh vòng tay ôm lấy bờ vai nhỏ nhắn, tựa cằm lên đầu cô, hít hà mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc ấy.

"Cảm ơn anh... Cận Ngôn." Đây là lần đầu tiên cô gọi thẳng tên anh mà không có hai chữ "Phó tổng".

"Ngoan lắm." Anh thì thầm, nụ cười hạnh phúc nở rộ trên môi.

Dưới ánh nắng rực rỡ của vườn hoa hướng dương, khoảng cách giữa hai trái tim dường như đã biến mất hoàn toàn.