Địa điểm "công tác" mà Phó Cận Ngôn lựa chọn là một hòn đảo biệt lập với những bờ cát trắng mịn và làn nước xanh trong vắt như pha lê. Anh lấy lý do cần khảo sát địa điểm cho dự án khu nghỉ dưỡng nghệ thuật mới, nhưng Lâm Yên thừa hiểu, đây thực chất là một chuyến nghỉ dưỡng dành riêng cho hai người.
Sự cố bắt đầu ngay khi họ vừa đặt chân đến resort.
"Rất xin lỗi Phó tổng, do sự cố hệ thống nên phòng VIP thứ hai đang được bảo trì gấp. Hiện tại chúng tôi chỉ còn duy nhất một căn villa tổng thống với một phòng ngủ lớn..." Nhân viên lễ tân lúng túng cúi đầu.
Lâm Yên nghe xong thì mặt đỏ bừng, định lên tiếng đòi đổi chỗ khác, nhưng Phó Cận Ngôn đã thản nhiên đưa thẻ đen ra, giọng nói không chút gợn sóng: "Không sao, lấy phòng đó đi."
"Nhưng Phó tổng... chúng ta..." Lâm Yên kéo vạt áo anh, lắp bắp.
"Em sợ tôi sao?" Anh nhướn mày, ghé sát vào tai cô thì thầm: "Villa rộng như vậy, em ngủ trên giường, tôi ngủ sofa. Hay là... em muốn ngủ cùng tôi?"
Lâm Yên lập tức im bặt, lủi thủi đi theo anh về phòng. Căn villa nằm sát mặt biển, chỉ cần mở cửa kính là có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào.
Buổi chiều, Phó Cận Ngôn thay bộ đồ đi biển thoải mái, trông trẻ trung và gần gũi hơn hẳn. Anh rủ cô đi dạo dọc bờ biển để "tìm cảm hứng". Lâm Yên tung tăng chạy trên cát, váy trắng tung bay trong gió biển, trông cô lúc này rạng rỡ như một nàng tiên cá nhỏ.
Bất ngờ, một con sóng lớn đánh ập vào bờ khiến Lâm Yên mất đà trượt chân. Phó Cận Ngôn nhanh tay kéo cô lại, nhưng vì lực đẩy của nước, cả hai cùng ngã nhào xuống vùng nước nông.
Lâm Yên nằm gọn trong vòng tay anh, cả hai đều ướt sũng. Tiếng cười trong trẻo của cô vang vọng giữa không gian vắng lặng. Nhìn gương mặt ướt nước, đôi mắt lấp lánh và nụ cười rạng rỡ của cô, trái tim Phó Cận Ngôn bỗng đập loạn nhịp. Anh không kìm lòng được mà đưa tay vuốt những sợi tóc dính trên mặt cô, ánh mắt chứa chan một loại tình cảm nồng nàn không thể che giấu.
"Lâm Yên, em có biết lúc này em đẹp thế nào không?"
Không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên đặc quánh. Ánh hoàng hôn đỏ rực buông xuống, nhuộm hồng cả mặt biển và đôi gò má của Lâm Yên. Cô nhìn vào đôi mắt thâm trầm của anh, thấy rõ hình ảnh của mình trong đó. Không còn là sự trêu chọc, không còn là cấp trên và cấp dưới, lúc này chỉ có hai trái tim đang loạn nhịp vì nhau.
Phó Cận Ngôn chậm rãi cúi xuống, khoảng cách rút ngắn dần cho đến khi chóp mũi hai người chạm nhẹ. Lâm Yên run rẩy nhắm mắt lại, nhưng thay vì một nụ hôn, anh lại nhẹ nhàng đặt môi lên trán cô, một nụ hôn dài và đầy sự trân trọng.
"Đợi đến khi em hoàn toàn sẵn sàng, tôi sẽ không chỉ dừng lại ở đây đâu."
Tối hôm đó, dưới ánh trăng bạc, họ cùng nhau ngồi trên hiên nhà, uống chút rượu vang và kể cho nhau nghe về những ước mơ thủa bé. Lâm Yên nhận ra, Phó Cận Ngôn không hề lạnh lùng như vẻ ngoài, anh chỉ là một người đàn ông đã phải trưởng thành quá sớm trong một thế giới khắc nghiệt.
Chuyến đi này không chỉ là để tìm cảm hứng cho dự án, mà là để họ tìm thấy vị trí của nhau trong cuộc đời mình. Tình cảm giữa hai người đã không còn là một bản hợp đồng khô khan, mà đã hóa thành một sợi dây tơ hồng bền chặt.