MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Riêng Mình EmChương 14: LỜI TỎ TÌNH DƯỚI ÁNH TRĂNG

Mật Ngọt Riêng Mình Em

Chương 14: LỜI TỎ TÌNH DƯỚI ÁNH TRĂNG

675 từ · ~4 phút đọc

Sau một ngày đầy biến động, Phó Cận Ngôn đưa Lâm Yên trở về khu vườn hướng dương mà anh đã tặng cô. Đêm nay, bầu trời ngoại ô cao vút, hàng ngàn ngôi sao lấp lánh như những viên kim cương vãi trên nền vải nhung đen. Ánh trăng tròn vành vạnh đổ xuống khu vườn một lớp màu bạc huyền ảo.

Lâm Yên đứng giữa những đóa hoa hướng dương đang khép cánh ngủ say, gió đêm thổi nhẹ khiến tà váy cô bay bổng. Cô vẫn còn xúc động vì những gì anh đã làm cho mình ở công ty.

"Phó tổng... à không, Cận Ngôn, cảm ơn anh vì tất cả."

Phó Cận Ngôn đứng cách cô vài bước chân, đôi tay đút túi quần, ánh mắt thâm trầm nhìn cô dưới ánh trăng. Anh không đáp lời ngay, mà chậm rãi tiến lại gần. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên nhịp tim đang đập loạn của Lâm Yên.

"Em vẫn định dùng hai từ 'cảm ơn' để trả nợ cho tôi sao?" Anh dừng lại ngay trước mặt cô, chiều cao vượt trội che khuất cả ánh trăng phía sau, bao phủ lấy cô trong bóng hình của anh.

Lâm Yên bối rối: "Vậy... anh muốn tôi phải làm gì?"

Bất ngờ, Phó Cận Ngôn cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, đặt lên ngực trái của mình — nơi trái tim anh đang đập một nhịp điệu mạnh mẽ và dồn dập, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh thường ngày.

"Lâm Yên, em có nghe thấy không? Nó chưa từng đập vì bất kỳ ai như vậy, ngoại trừ em."

Lâm Yên sững sờ, đôi mắt trong veo mở to nhìn anh.

"Tôi đã từng nghĩ tình yêu là một thứ phiền phức, một bản hợp đồng đầy rủi ro mà tôi sẽ không bao giờ ký." Giọng anh trầm xuống, dịu dàng và chân thành đến mức khiến người ta run rẩy. "Nhưng từ khi em xuất hiện, đổ cà phê lên áo tôi, rồi đổ luôn cả vị ngọt vào cuộc đời tôi... tôi nhận ra mình đã thua cuộc hoàn toàn."

Anh quỳ một chân xuống nền cỏ xanh, hành động của vị tổng tài kiêu ngạo này khiến Lâm Yên thốt không nên lời. Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là chiếc nhẫn kim cương được thiết kế riêng theo hình bông hoa hướng dương.

"Tôi không muốn làm 'chủ nợ' của em nữa. Tôi muốn làm người bảo vệ em, người mỗi sáng thức dậy được uống ly cà phê ngọt do chính tay em pha, và là người duy nhất có quyền nuông chiều em đến tận trời xanh."

Phó Cận Ngôn nhìn thẳng vào mắt cô, ánh trăng phản chiếu trong đôi mắt anh một sự kiên định tuyệt đối:

"Lâm Yên, bản hợp đồng cũ chính thức bị hủy bỏ. Bây giờ, tôi muốn ký với em một bản hợp đồng mới, kỳ hạn là cả đời. Em có đồng ý làm bạn gái của tôi, và sau này là vợ của Phó Cận Ngôn không?"

Nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má Lâm Yên. Cô không cần thêm bất cứ sự xa hoa nào khác, chỉ cần sự chân thành này của anh là đủ. Cô gật đầu thật mạnh, nức nở: "Em đồng ý... Em đồng ý!"

Phó Cận Ngôn đứng dậy, nhanh chóng lồng chiếc nhẫn vào ngón tay cô rồi bế bổng cô lên, xoay một vòng giữa khu vườn ngập tràn ánh trăng. Anh đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nàn — không còn là nụ hôn trán nhẹ nhàng như ở bờ biển, mà là một nụ hôn đánh dấu quyền sở hữu, ngọt ngào và mãnh liệt.

Dưới sự chứng kiến của ánh trăng và ngàn sao, hai trái tim chính thức hòa làm một. Từ nay về sau, họ không còn là chủ nợ và con nợ, mà là một cặp đôi khiến cả thế giới phải ngưỡng mộ vì sự sủng ái vô bờ bến.