Trong không gian yên tĩnh của khu vườn hướng dương, sau khi Lâm Yên thốt lên lời đồng ý, cả thế giới dường như ngừng quay. Chiếc nhẫn trên ngón tay áp út lấp lánh dưới ánh trăng, nhưng thứ sáng hơn cả chính là ánh mắt thâm tình mà Phó Cận Ngôn dành cho cô.
Anh không đặt cô xuống ngay mà cứ thế bế cô trong vòng tay, để gương mặt cô ngang tầm với mắt mình.
"Lâm Yên, em có biết lời đồng ý này có ý nghĩa gì không?" Anh thì thầm, giọng nói khàn khàn vì xúc động. "Nó có nghĩa là từ nay về sau, em không còn đường lui nữa. Dù em có hối hận, tôi cũng sẽ không bao giờ buông tay."
Lâm Yên vòng tay qua cổ anh, đôi mắt vẫn còn vương chút lệ nhòa vì hạnh phúc, nhưng nụ cười lại rạng rỡ hơn bao giờ hết: "Em sẽ không hối hận. Người nên lo lắng là anh kìa, vì em sẽ bắt anh nuông chiều em cả đời đấy!"
Phó Cận Ngôn khẽ cười, một nụ cười phong trần và đầy mê hoặc. Anh chậm rãi đặt cô xuống thảm cỏ mềm mại, nhưng vòng tay vẫn siết chặt lấy eo cô, kéo sát vào lồng ngực mình.
Không gian giữa hai người không còn lấy một khe hở. Lâm Yên có thể cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ cơ thể anh, cùng nhịp tim đập dồn dập đang đồng điệu với nhịp tim của chính mình. Anh cúi xuống, một tay nâng cằm cô lên, ngón cái mơn trớn đôi môi mềm mại đang run rẩy của cô.
"Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi..."
Ánh mắt anh tối sầm lại, chứa đựng một sự khát khao mãnh liệt đã bị kìm nén bấy lâu. Anh chậm rãi cúi xuống, hơi thở nam tính nồng đậm bao trùm lấy cô. Lâm Yên khẽ nhắm mắt, hàng mi dài khẽ rung động.
Khi đôi môi hai người chạm nhau, một luồng điện như chạy dọc sống lưng khiến cả hai cùng run rẩy. Nụ hôn ban đầu chỉ là sự thăm dò nhẹ nhàng, ngọt ngào như vị kẹo dẻo mà anh yêu thích. Nhưng rất nhanh sau đó, khi cảm nhận được sự đáp lại vụng về nhưng chân thành của Lâm Yên, Phó Cận Ngôn như mất đi sự điềm tĩnh thường ngày.
Anh hôn cô nồng nàn và sâu đậm, như muốn khảm sâu hình bóng cô vào tâm khảm mình. Nụ hôn mang theo sự chiếm hữu độc quyền của một vị tổng tài, nhưng cũng đầy sự trân trọng và nâng niu của một người đàn ông đang yêu sâu sắc.
Lâm Yên cảm thấy mình như tan chảy trong nụ hôn ấy. Mọi lo âu về hợp đồng, về nợ nần, về những lời đàm tiếu ngoài kia đều biến mất. Lúc này, cô chỉ biết rằng mình đang nằm trong vòng tay của người đàn ông tuyệt vời nhất thế giới, người đã biến cuộc đời cô thành một câu chuyện cổ tích có thật.
Gió đêm thổi qua, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa hướng dương, làm chứng cho khoảnh khắc định mệnh này. Nụ hôn chính thức đầu tiên không chỉ đánh dấu việc họ thuộc về nhau, mà còn là bước ngoặt mở ra một chương mới đầy mật ngọt và sủng ái.
Rất lâu sau, Phó Cận Ngôn mới lưu luyến rời khỏi môi cô, nhưng trán anh vẫn tì nhẹ vào trán cô, nhịp thở có chút hổn hển:
"Lâm Yên, em thực sự là liều thuốc độc ngọt ngào nhất mà tôi từng nếm thử."
Lâm Yên vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm và sự an toàn tuyệt đối. Từ khoảnh khắc này, cô biết mình đã thực sự trở thành "bảo bối" duy nhất trong lòng Phó tổng.