Sáng thứ Hai, Lam thức dậy sớm hơn mọi ngày. Cô chọn chiếc váy linen trắng tinh giản, thắt eo nhẹ, trang điểm nhẹ nhàng nhưng đủ làm nổi bật đôi mắt biết nói. Cô không nói gì với Tony, chỉ rót một ly trà nóng cho anh, rồi rời nhà đúng 7h30 — cùng lúc Tony chuẩn bị ra cửa.
Tony nhìn theo bóng lưng vợ mình. Linh cảm trong anh... trỗi dậy.
Tại công ty, không ai ngạc nhiên khi Trâm Anh tiếp tục tung "content thả thính gián tiếp". Story mới nhất sáng nay là clip trà sữa Trâm Anh đang uống với dòng caption:
“Có những người như ly trà sữa 50% đường – không ngọt gắt, nhưng gây nghiện.”
Kèm theo nhạc nền bài “Crush ai đó mỗi sáng”.
Ai cũng biết người đó là ai. Nhưng không ai nói ra.
Trân chụp màn hình, gửi cho Hải với dòng bình luận:
“Trà xanh nay có thêm topping ngọt hậu nha.”
Đến gần trưa, cả phòng truyền thông đang họp thì nhân sự bước vào:
— “Có một khách mời muốn gặp trưởng phòng Tony. Người nhà.”
Tony ngạc nhiên. Ai đến?
Khi cánh cửa phòng họp mở ra, tất cả ánh mắt đổ dồn về một người phụ nữ bước vào:
Lam.
Vẫn nụ cười dịu dàng, vẫn thần thái điềm đạm, Lam chào mọi người bằng giọng rõ ràng:
— “Chào các bạn. Mình là Lam – vợ của anh Tony. Hôm nay mình đến để mời phòng truyền thông một suất bánh ngọt do mình làm, như một lời cảm ơn vì đã làm việc vất vả cùng anh Tony thời gian qua.”
Trâm Anh tròn mắt.
Trân nheo mắt.
Hải thì suýt sặc nước.
Tony thì… hoàn toàn bất ngờ. Nhưng không giấu được nụ cười.
Lam đặt chiếc hộp lớn lên bàn: bánh mousse chanh dây tự tay làm, được chia thành từng miếng gọn gàng, đựng trong hộp xinh xắn có in dòng chữ:
“Vì ngọt là để chia, không phải để tranh.”
Cả phòng vỗ tay. Chị Mai hào hứng:
— “Chị Lam ơi, chị có bán online không? Bánh xinh xỉu!”
Lam cười:
— “Không ạ. Em chỉ làm cho vui thôi.”
Trâm Anh cố gắng mỉm cười. Nhưng rõ ràng… mất điểm sáng.
Tony bước ra, hỏi nhỏ:
— “Sao hôm nay em tới?”
Lam đáp, vẫn mỉm cười:
— “À, chỉ là em muốn những người xung quanh chồng mình… hiểu rằng anh ấy không phải độc thân.”
Tony ngỡ ngàng. Nhưng trong lòng… ấm đến kỳ lạ.
Buổi chiều, Trâm Anh không đăng story nào. Instagram của cô vắng bất thường.
Tối đó, Tony và Lam ăn tối. Lam hỏi:
— “Anh biết tại sao em không chọn cách cấm em ấy đăng story không?”
Tony lắc đầu.
Lam nói:
— “Vì cấm là thua. Em chọn làm cho mọi người thấy rõ: ai là chính thất, ai là vai phụ. Và chính thất… không cần hét lên để giữ vị trí.”
Tony nhìn Lam rất lâu. Rồi khẽ thì thầm:
— “Anh đúng là may mắn lấy được em.”
Sáng hôm sau, tại công ty, Hải rủ Trân uống cà phê.
Hải lắc đầu:
— “Anh mà là Tony, chắc giờ anh run.”
Trân hỏi:
— “Run vì gì?”
— “Vì vợ ảnh quá cao tay. Không cần ghen, không cần đánh, chỉ cần xuất hiện một lần... là đủ xóa sạch mọi filter của trà xanh.”
Trân gật đầu:
— “Em nghĩ... trà xanh không sợ người vợ ghen. Trà xanh sợ nhất là người vợ biết rõ cô ta đang nghĩ gì.”
Trưa hôm đó, Trâm Anh xin gặp riêng Tony. Cô bước vào phòng anh, giọng nhỏ nhẹ:
— “Em xin lỗi nếu đã làm phiền. Em chỉ… ngưỡng mộ anh. Không có ý gì khác.”
Tony gật đầu:
— “Cảm ơn em đã nói thẳng. Nhưng em còn thực tập ở đây một thời gian. Nên anh mong... mình giữ quan hệ đồng nghiệp đúng mực.”
Trâm Anh cắn môi, gật đầu.
— “Em hiểu rồi.”
Cô quay đi, chậm rãi, như một người vừa… rớt khỏi cuộc chơi mà chưa kịp đặt cược.
Tối hôm đó, Lam nhận được một tin nhắn từ tài khoản ẩn danh:
“Chị Lam, em xin lỗi. Em hiểu rồi. Không phải ai cũng đủ vững để làm người thứ ba, và em thì không đủ. Em không ghét chị. Em… ngưỡng mộ chị thật lòng.”
Lam không trả lời.
Cô chỉ tắt máy, rót trà, và ngồi đọc sách trong ánh đèn vàng ấm.
Trà xanh... rồi cũng sẽ nguội.
Nhưng người biết giữ nước trà... mới là người nắm tay cả đời.