Sau chuyến Đà Lạt đầy sóng gió nội tâm, Tony trở lại văn phòng với một tâm thế… tưởng đã yên ổn.
Nhưng đời không cho phép người đàn ông đẹp trai, thành đạt, có vợ mà vẫn “trẻ không tưởng” như anh được nghỉ ngơi.
Ngày đầu tuần, phòng nhân sự công bố một tin:
“Chào mừng bạn thực tập sinh mới – Trâm Anh – sinh viên năm cuối ngành truyền thông, hiện đang là Tiktoker với gần 300.000 lượt theo dõi.”
Cả phòng truyền thông như vỡ òa. Hải nhảy dựng lên:
— “Tiktoker 300k followers hả? Làm ăn đàng hoàng thiệt!”
Chị Mai cười mím:
— “Có khi nào vô phòng mình chỉ để quay clip viral không?”
Trân cắm tai nghe, thầm lẩm bẩm:
— “300k follow là đủ độ nguy hiểm rồi...”
Tony vẫn giữ dáng vẻ bình thản. Nhưng khi cánh cửa phòng họp bật mở, và Trâm Anh bước vào, anh suýt... nghẹn cà phê.
Cô gái ấy – trẻ trung, tóc dài uốn lơi, da trắng, mắt to, môi cười cong cong. Mặc áo croptop sơ vin vào váy xếp ly, phối thêm đôi giày cao gót tone pastel đúng chất “học sinh nhưng không ngây thơ”.
Trâm Anh chào giọng lanh lảnh:
— “Chào cả nhà! Em là Trâm Anh. Mong mọi người giúp đỡ em trong thời gian thực tập. À, anh Tony ơi, em follow anh lâu rồi đó nha!”
Cả phòng đồng loạt “ồ”.
Tony sặc nhẹ. Cười trừ.
— “Cảm ơn em.”
Trong vòng 3 ngày, Trâm Anh đã chiếm trọn spotlight:
Đăng story “tình cờ chụp được” khi Tony bước ra từ thang máy với caption: “Monday mà gặp idol rồi, tim tan chảy ????????”
Tạo clip TikTok quay lén Tony đang đọc tài liệu, nhạc nền là “crush thầm một người không thể có…”
Bình luận dạo trong fanpage công ty bằng tài khoản phụ, kiểu:
“Trưởng phòng Tony đẹp trai quá, ai làm vợ chắc sướng!”
Rồi tự trả lời:
“Chị Lam đó, chị là nữ chính ngôn tình thật sự ????????”
Trân, thấy hết, im hết. Nhưng lại mở sổ tay, ghi:
“Trà xanh Gen Z: Mặt cười công khai, lòng thả thính ngầm. Ranh giới mỏng hơn giấy.”
Một ngày nọ, trong buổi họp, Tony đang giải thích định hướng chiến dịch truyền thông mới thì Trâm Anh ngắt lời:
— “Anh Tony ơi, em thấy nếu mình livestream buổi họp trên TikTok với filter cute thì sẽ có thêm view đó. Em có thể thử mẫu luôn không?”
Cả phòng chết lặng.
Tony đặt bút xuống:
— “Cảm ơn Trâm Anh. Nhưng đây là cuộc họp nội bộ. Không livestream gì cả.”
Trâm Anh bĩu môi nhẹ, nhưng vẫn cười:
— “Em xin lỗi. Tại em quen kiểu làm việc đa nền tảng quá... hì hì.”
Hải ngồi sau trầm trồ:
— “Ghê thiệt, thả thính mà như không. Trà xanh giờ khôn thật.”
Chị Mai lắc đầu:
— “Cái này không phải trà xanh nữa. Phải gọi là trà nguyên lá đóng túi hút chân không, lâu dài, ngọt hậu.”
Tối hôm đó, Lam đang đọc sách thì thấy điện thoại Tony sáng lên. Tin nhắn từ tài khoản Instagram tên @tramanhxoxo:
“Anh Tony ơi, mai em có bài thuyết trình, em run quá. Anh có thể chỉ em cách nói chuyện như một leader không ạ? Em ngưỡng mộ anh thiệt sự đó!”
Lam lặng lẽ nhấn vào trang cá nhân ấy.
Một loạt hình selfie. Caption nửa ẩn nửa hiện. Clip cắt ghép hình Tony từ xa, chèn filter trái tim bay bay.
Lam thở dài.
Tony bước ra từ phòng tắm, lau tóc. Lam giơ điện thoại lên:
— “Fan em mới gửi thư tình?”
Tony nhìn, khựng lại:
— “Cô ấy là thực tập sinh... chắc chỉ đùa thôi.”
Lam không cười:
— “Thế anh trả lời chưa?”
— “Chưa. Và sẽ không trả lời.”
— “Tốt.”
Lam gập máy tính, đứng dậy:
— “Em không cấm anh có người thích. Nhưng em cấm anh quen với điều đó.”
Tony gật đầu. Nhưng trong lòng, anh thấy hơi sợ. Vì giờ, mấy “trà xanh” không còn lén lút nữa. Họ công khai… và biết làm cho cả thế giới chứng kiến.
Ngày thuyết trình, Trâm Anh diện váy trắng lệch vai, tóc xõa tự nhiên, bước vào như một hotgirl đại diện trường lên thi đại học.
Tony suýt nữa làm rớt cả chai nước.
Trâm Anh trình bày nội dung khá ổn, slide đẹp, giọng nói rõ ràng. Kết thúc, cô cười rạng rỡ, hướng mắt về phía Tony:
— “Cảm ơn anh Tony – người đã truyền cảm hứng cho em.”
Cả phòng “ồ” lên.
Tony thì… muốn độn thổ.
—
Chiều hôm đó, sau buổi họp, Trân bước vào phòng Tony, đặt xuống bàn một xấp tài liệu:
— “Bản đánh giá giữa kỳ cho Trâm Anh. Em thấy cô bé khá giỏi... nhưng nên học thêm về ranh giới chuyên nghiệp.”
Tony gật gù:
— “Anh cũng thấy thế.”
Trân nhìn anh, nghiêm túc:
— “Anh Tony. Em biết anh không phản ứng lại. Nhưng... im lặng quá đôi khi lại khiến người ta tưởng đó là chấp nhận.”
Tony suy nghĩ vài giây.
Rồi ngay tối hôm đó, anh đăng một bức ảnh lên story – ảnh Lam đang ngồi đọc sách, kèm caption:
“Người ta giỏi gây chú ý, còn em giỏi giữ bình yên.”
Story đó, trong 5 phút, đã được… 4 nhân viên nữ trong công ty share lại. Trong đó có… Trân.
Và một tiếng sau, Trâm Anh cũng đăng story:
“Thầm thương trộm nhớ – ai bảo sai khi mình không làm gì sai?”