Editor: Mứt ChanhLục Thức đẩy cửa đi ra ngoài thì chạm mặt Giang Triệt còn đứng ở bên ngoài, mặt mũi tràn đầy tức giận.Giang Triệt vừa rồi vẫn cứ không đi, vẫn luôn xuyên qua cửa sổ trên cửa phòng bệnh quan sát, nhìn hai người ở chung bên trong.Cậu thấy Ngu Vãn nói chuyện với Lục Thức và cười thật nhiều lần với anh.Khóe môi thiếu nữ cong lên, đôi mắt lóe sáng, nở một nụ cười tươi đẹp sạch sẽ trên mặt tựa như cảnh xuân giữa tháng tư.Giang Triệt bị nụ cười này làm cho lóa mắt, lại nghĩ đến lúc cô nhìn mình vừa nãy, ánh mắt xa lạ và tràn ngập phòng bị thì trong lòng càng có thêm cảm giác khó chịu.Nụ cười đó đã từng thuộc về cậu nhưng bây giờ cô không nhớ ra cậu, cũng sẽ không dùng giọng nói ngọt ngào mềm mại gọi cậu là anh Giang Triệt nữa.