Editor: Mứt ChanhKhông bao lâu, Ôn Như đã rửa xong dâu tây, bước ra khỏi phòng vệ sinh.Thấy gương mặt nhỏ đỏ bừng của Ngu Vãn, bà ngờ vực ôi chao một tiếng: "Là ngủ bị nóng sao, Vãn Vãn sao mặt con đỏ như vậy?"Ngu Vãn sẽ không không biết xấu hổ trả lời nên ậm ờ dạ một tiếng."Tiểu Thức con nếm thử dâu tây này, ngọt lắm." Ôn Như đặt đĩa hoa quả lên trên bàn trà, nhiệt tình tiếp đón.Lục Thức thu hồi ánh mắt trên vành tai đỏ bừng của cô gái nhỏ, cười nói: "Cảm ơn dì.""Không có chi." Ôn Như cũng cười nói đi đến chỗ ban công mở toang cửa sổ để gió bên ngoài lùa vào.Chuông điện thoại vang lên, bà bắt máy nói vài câu rồi cúp rồi nói với Ngu Vãn: "Dì nấu canh cá trích đưa tới cho con, bây giờ mẹ đi xuống lấy."Nói xong, bà đẩy cửa đi ra ngoài.