Editor: Mứt ChanhPhim còn đang tiếp tục.Lâm Du Nhiên ngồi bên cạnh Ngu Vãn, cô ấy quay đầu, nhích lại gần nhỏ giọng nói: "Vãn Vãn, tớ muốn nếm thử món bắp rang bơ cậu ......"Một chữ "mua" cuối cùng còn chưa nói thành lời, cô ấy đột nhiên dừng lại.Chỗ ngồi họ chọn ở vài hàng đầu tiên, màn hình lớn hiện ra ánh sáng trắng, hiển thị rõ ràng Ngu Vãn lúc này trông như thế nào.Hốc mắt cô ửng đỏ, nước mắt đầy trên mặt, trên lông mi còn đọng lại giọt nước mắt trong suốt sắp chực trào ra.Lâm Du Nhiên hoảng sợ, lo lắng không thôi: "Vãn Vãn cậu không sao chứ? Sao khóc rồi?"Ngu Vãn lấy lại tinh thần từ trong hồi ức hoảng hốt, cô nhanh chóng dùng tay lau mắt, khẽ hít hít cái mũi: "Tớ không sao."Cô không biết nên giải thích như thế nào, chỉ có thể nói dối: "Do bộ phim quá cảm động, tớ nhịn không được nên khóc."