Editor: Mứt ChanhNgu Vãn hoàn toàn ngơ ngẩn.Hai chữ chia tay giống như một tiếng sấm bất thình lình, ầm ầm rung chuyển màng nhĩ của cô.Cô còn không thể tưởng tượng nổi hơn cả khi vừa nghe anh hỏi đã nhớ ra mọi chuyện chưa, mắt cô mở to.Lục Thức nói xong câu đó thì cắn chặt khớp hàm, mỗi một lần hít thở tựa như đều khiến trái tim đau nhói.Gió chung quanh cũng ngừng lại, sự yên lặng như chết chóc.Mấy chục giây trôi qua, Ngu Vãn đến cùng cũng tìm về lý trí đã thất lạc, cô ngẩng đầu lên nhìn về phía anh: "Lục Thức, anh có ý gì?"Giọng điệu ngỡ ngàng tức giận, còn mang theo ấm ức và hốc mắt trở nên đỏ hoe.Lục Thức nhận hết phản ứng của cô gái vào đáy mắt.Bàn tay vốn đang đặt lên ngực bỗng nhiên được buông lỏng, một tia sáng đã chiếu vào vực sâu tăm tối vô tận.