MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Trong Tim ChúChương 1: SINH NHẬT TUỔI 18 – KẾT THÚC SỰ NGÂY THƠ

Mật Ngọt Trong Tim Chú

Chương 1: SINH NHẬT TUỔI 18 – KẾT THÚC SỰ NGÂY THƠ

752 từ · ~4 phút đọc

Thành phố S vào mùa mưa, những hạt nước thi nhau đập vào cửa kính của căn biệt thự họ Lục, tạo nên những âm thanh trầm đục. Bên trong sảnh chính, không khí lại hoàn toàn đối lập. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim xa hoa, phản chiếu lên những ly rượu vang đỏ rực rỡ.

Hôm nay là sinh nhật tròn mười tám tuổi của Tô Miên.

Cô đứng giữa đám đông, diện chiếc váy lụa trắng trễ vai, ôm sát lấy đường cong thiếu nữ bắt đầu nảy nở. Làn da trắng sứ dưới ánh đèn như phát ra hào quang, đôi mắt trong veo hơi ánh lên sự bối rối khi những công tử nhà giàu vây quanh mời rượu.

"Tiểu thư Tô Miên, chúc mừng sinh nhật em. Đây là món quà nhỏ tôi chuẩn bị..." – Một chàng trai trẻ tuổi, là người thừa kế của tập đoàn địa ốc phía Nam, vừa nói vừa vụng về nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô.

Tô Miên giật mình, định rút tay lại thì một luồng khí lạnh đột ngột tràn vào sảnh. Tiếng xôn xao im bặt. Ở cửa chính, một người đàn ông cao lớn trong bộ vest đen thủ công, khoác bên ngoài chiếc măng-tô sẫm màu còn vương hơi nước, chậm rãi bước vào.

Lục Cận.

Người đàn ông quyền lực nhất cái thành phố này, và cũng là "người chú" giám hộ của cô suốt tám năm qua.

Anh tháo đôi găng tay da, đưa cho quản gia mà không thèm liếc mắt lấy một cái. Ánh mắt sắc lẹm như chim ưng của anh xuyên qua đám đông, khóa chặt lấy bàn tay đang bị người khác nắm giữ của Tô Miên.

Bước chân anh đều đặn, âm thanh đế giày nện trên sàn đá cẩm thạch như gõ vào tim cô.

"Chú... chú về rồi ạ? Chú nói tối muộn mới xong việc mà..." – Tô Miên run rẩy, vội vàng rụt tay lại, cúi đầu như đứa trẻ làm sai.

Lục Cận dừng lại trước mặt cô. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thanh lạnh trộn lẫn với mùi sương đêm vương trên áo anh. Anh không nhìn chàng trai kia, chỉ đưa bàn tay thon dài, thô ráp nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với mình.

"Về sớm để xem cháu nhận quà của người đàn ông khác sao?" – Giọng anh trầm thấp, không nghe ra nồng độ cảm xúc, nhưng sự áp bức tỏa ra khiến những người xung quanh phải lùi lại một bước.

Chàng trai trẻ kia định lên tiếng: "Lục tổng, tôi chỉ muốn..."

"Cút." – Một từ duy nhất, lạnh đến thấu xương.

Sảnh tiệc nhanh chóng rơi vào im lặng cực độ. Lục Cận không quan tâm đến những ánh mắt kinh ngạc, anh cúi xuống, ghé sát vào vành tai đã đỏ ửng của Tô Miên, hơi thở nóng hổi phả lên làn da nhạy cảm của cô:

"Miên Miên, chú đã dạy cháu thế nào? Đồ của chú, không có sự cho phép của chú, một sợi tóc cũng không được để người khác chạm vào."

Bàn tay anh di chuyển xuống eo cô, siết chặt như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Tô Miên cảm thấy hô hấp khó khăn, trái tim đập liên hồi vì sợ hãi, và cả một cảm giác tê dại lạ lùng đang lan tỏa.

"Giải tán đi." – Lục Cận ra lệnh cho quản gia, sau đó trực tiếp bế bổng cô lên trước sự ngỡ ngàng của tất cả quan khách.

"Chú Lục! Chú làm gì vậy... thả cháu xuống!" – Tô Miên hốt hoảng vùng vẫy.

Lục Cận phớt lờ lời cầu xin đó, anh sải bước dài hướng về phía cầu thang dẫn lên tầng hai – nơi có căn phòng ngủ tối tăm của anh. Ánh mắt anh lúc này không còn sự điềm tĩnh của một người giám hộ, mà là dục vọng chiếm hữu điên cuồng của một con sói đã kiềm chế suốt tám năm ròng.

"Mười tám tuổi rồi." – Anh thì thầm, giọng khàn đặc đầy nguy hiểm khi đặt cô xuống chiếc giường rộng lớn. – "Đã đến lúc cháu nên trả nợ cho sự nuôi dưỡng của chú bấy lâu nay bằng một cách... trưởng thành hơn."

Cánh cửa phòng đóng sầm lại, ngăn cách với sự ồn ào bên ngoài. Đêm nay, sự ngây thơ của Tô Miên chính thức kết thúc.