Cánh cửa gỗ sồi nặng nề khép lại, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh ồn ào từ bữa tiệc bên dưới. Căn phòng ngủ của Lục Cận chỉ có ánh sáng mờ ảo hắt ra từ ban công, tạo nên những mảng tối đầy áp lực.
Tô Miên bị đặt xuống tấm nệm mềm mại, nhưng cảm giác lúc này không khác gì bị ném vào một hố sâu không đáy. Cô lùi lại theo bản năng, đôi tay nhỏ bé chống lên mặt giường, hơi thở dồn dập:
"Chú... chú uống say rồi. Để cháu gọi quản gia pha trà giải rượu cho chú."
Lục Cận đứng sừng sững bên mép giường, thong thả tháo chiếc cà vạt màu xám tro, động tác của anh chậm rãi đến mức khiến người ta nghẹt thở. Anh ném chiếc cà vạt sang một bên, sau đó bắt đầu tháo từng chiếc cúc áo sơ mi, để lộ lồng ngực săn chắc và hơi thở mang theo mùi rượu vang đắt tiền pha lẫn khói thuốc lá.
"Tôi không say." – Anh trầm giọng, ánh mắt khóa chặt lấy dáng vẻ như con non đang run rẩy của cô. – "Ngược lại, bây giờ tôi đang tỉnh táo hơn bao giờ hết."
Lục Cận tiến lên một bước, quỳ một gối lên giường, ép Tô Miên phải lùi sát vào đầu giường không còn đường lui. Anh chống hai tay sang hai bên, giam cầm cô trong lồng ngực rộng lớn của mình. Ánh mắt anh không còn là sự che chở ấm áp thường ngày, mà là sự thèm khát mãnh liệt của một kẻ đi săn đã tìm thấy con mồi ưng ý nhất.
"Cháu sợ tôi sao?" – Ngón tay trỏ của anh chạm vào xương quai xanh tinh tế của cô, lướt nhẹ dọc theo đường viền chiếc váy lụa.
"Cháu... chú hôm nay lạ lắm." – Tô Miên lí nhí, đôi mắt đã đẫm tầng sương mỏng. – "Chú là chú của cháu, chú không thể..."
"Chú?" – Lục Cận bật cười thấp, âm thanh khàn khàn như rung động từ lồng ngực. – "Tô Miên, em nên nhìn cho kỹ. Có người chú nào nhìn cháu gái mình bằng ánh mắt muốn nuốt chửng như thế này không?"
Bàn tay anh đột ngột siết lấy eo cô, kéo mạnh một cái khiến cả cơ thể nhỏ nhắn của Tô Miên đập vào lồng ngực rắn chắc của anh. Sự tiếp xúc da thịt đột ngột khiến cô run bắn người. Anh cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương thiếu nữ thanh khiết vốn là thứ "độc dược" khiến anh mất ngủ bao đêm.
"Tám năm qua, tôi đợi em lớn lên từng ngày. Em nghĩ tôi là thánh nhân sao?" – Anh thì thầm, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống vùng cổ trắng ngần, bắt đầu để lại những dấu vết đỏ hồng ám muội.
Tô Miên nức nở, hai tay đẩy vai anh nhưng vô dụng: "Đừng... Lục Cận... chú đừng làm vậy."
Nghe cô gọi thẳng tên mình, ánh mắt Lục Cận tối sầm lại. Anh nắm lấy hai cổ tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu. Sự chênh lệch thể hình quá lớn khiến cô hoàn toàn nằm gọn trong sự kiểm soát của anh.
"Phải rồi, gọi tên tôi." – Anh khàn giọng, ánh mắt nóng rực như muốn thiêu cháy chiếc váy trắng mỏng manh kia. – "Đêm nay, tôi sẽ dạy em biết, giữa nam và nữ... không bao giờ tồn tại mối quan hệ chú cháu thuần khiết."
Lục Cận cúi đầu, nụ hôn mang theo sự chiếm hữu điên cuồng giáng xuống môi cô, chặn đứng mọi lời cầu xin. Đây không phải là một nụ hôn dịu dàng, mà là sự xâm chiếm, là cách anh đánh dấu chủ quyền sau tám năm kìm nén.
Trong bóng tối, ánh mắt của kẻ đi săn lóe lên tia sáng vừa thỏa mãn vừa tàn nhẫn. Con mồi nhỏ đã vào lưới, và anh sẽ không để cô có bất kỳ cơ hội nào để thoát ra.