Tô Miên thức dậy với đôi mắt sưng húp. Cơn đau nhức từ cổ tay bị siết chặt tối qua vẫn còn âm ỉ. Cô run rẩy thay bộ đồ ngủ, chọn một chiếc váy hoa nhí kín đáo dài quá đầu gối để che đi những vết đỏ ám muội trên cổ.
Khi cô bước xuống lầu, Lục Cận đã ngồi đó. Anh vẫn phong thái ung dung, tay cầm tờ báo tài chính, trên người là bộ âu phục chỉnh tề như thể người đàn ông điên cuồng tối qua chưa từng tồn tại.
"Ngồi xuống ăn sáng đi." – Giọng anh trầm thâp, không ngước mắt lên nhưng lại mang theo uy quyền không thể chối từ.
Tô Miên run rẩy ngồi xuống phía xa nhất của bàn ăn dài. Cô cúi gầm mặt, chỉ dám ăn miếng bánh mì khô khốc.
"Hôm nay cháu có tiết học ở trường, cháu xin phép..." – Cô lí nhí, không dám nhìn vào mắt anh.
Lục Cận lúc này mới buông tờ báo xuống. Ánh mắt anh không hề có chút ấm áp nào, thay vào đó là sự quan sát tỉ mỉ, soi xét cô từ đầu đến chân. Anh đột ngột đứng dậy, bước vòng qua bàn ăn, áp lực từ thân hình cao lớn khiến Tô Miên co rúm người lại.
"Đứng lên." – Anh ra lệnh.
Tô Miên sợ hãi đứng dậy. Lục Cận tiến sát lại, đôi tay to lớn, thô ráp bất ngờ luồn vào mái tóc dài của cô, kéo nhẹ ra phía sau để lộ chiếc cổ trắng ngần. Khi nhìn thấy vết dấu hôn đỏ thẫm do chính mình để lại đã bị che khuất sau lớp áo, anh khẽ nhếch môi, nhưng ánh mắt lại tối đi khi nhìn xuống tà váy của cô.
"Cháu định mặc thế này ra ngoài?"
Tô Miên ngơ ngác: "Váy... váy này dài qua gối mà chú."
"Quá ngắn." – Lục Cận lạnh lùng thốt ra hai chữ. – "Chỉ cần em bước đi, gió thổi qua sẽ lộ ra đôi chân này. Em muốn cho ai xem?"
"Nhưng đây là chiếc váy kín nhất của cháu rồi..." – Cô uất ức, nước mắt chực trào.
Lục Cận không nói hai lời, anh trực tiếp nắm lấy cổ tay cô, kéo ngược lên lầu. Tô Miên loạng choạng bước theo, bị anh đẩy thẳng vào phòng thay đồ rộng lớn. Anh đi đến tủ quần áo, gạt phăng những chiếc váy ngắn, váy không tay sang một bên, rồi ném cho cô một bộ đồ thể thao rộng thùng sình, kín mít từ cổ đến chân.
"Thay ra."
"Cháu không thay! Chú không có quyền kiểm soát ngay cả việc cháu mặc gì!" – Sự uất ức tích tụ từ tối qua khiến cô bùng nổ, cô ném bộ đồ xuống sàn.
Không khí trong phòng thay đồ bỗng chốc đông cứng. Lục Cận tiến lại gần, từng bước chân chậm rãi nhưng đầy nguy hiểm. Anh dồn cô vào góc tủ, một tay chống lên tường, tay kia bóp nhẹ cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào sự chiếm hữu điên cuồng trong mắt mình.
"Quyền? Tô Miên, em nên nhớ, từ miếng ăn, chiếc áo cho đến cả mạng sống của em đều là tôi cho. Tôi có thể nâng em lên làm công chúa, thì cũng có thể khiến em cả đời này không bước ra khỏi căn phòng này được."
Ngón tay anh lướt mạnh qua làn môi mọng của cô, giọng nói khàn đặc:
"Thay bộ đồ này, hoặc là tôi sẽ xé nát chiếc váy trên người em ngay tại đây, và em sẽ không cần phải đi học nữa. Chọn đi?"
Nhìn vào đôi mắt tối tăm của kẻ đi săn đang mất dần kiên nhẫn, Tô Miên biết anh không hề nói đùa. Cô run rẩy nhặt bộ đồ dưới sàn, nước mắt rơi lã chã.
Sự kiểm soát này mới chỉ là bắt đầu. Lục Cận không chỉ muốn thân xác cô, anh muốn cô phải phục tùng, muốn biến cô thành một món đồ chơi hoàn hảo chỉ thuộc về riêng anh, mãi mãi không được ánh mặt trời chạm tới.