MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Trong Tim ChúChương 4: NAM SINH KHÓA TRÊN: KẺ DÁM CHẠM VÀO ĐỒ VẬT CỦA LỤC CẬN

Mật Ngọt Trong Tim Chú

Chương 4: NAM SINH KHÓA TRÊN: KẺ DÁM CHẠM VÀO ĐỒ VẬT CỦA LỤC CẬN

653 từ · ~4 phút đọc

Hôm nay, tâm trí Tô Miên không đặt vào bài giảng. Cô ngồi ở góc cuối thư viện, cố gắng kéo cao cổ áo để che đi vết tích ám muội vẫn còn đau rát. Sự chiếm hữu của Lục Cận giống như một bóng ma, bám theo cô ngay cả khi anh không ở đây.

"Tô Miên? Sao hôm nay em lại mặc kín cổng cao tường thế này giữa mùa hè?"

Một giọng nói trầm ấm vang lên. Đó là Trần Vũ, nam sinh khóa trên nổi tiếng với vẻ ngoài thư sinh và nụ cười tỏa nắng. Anh ta đã theo đuổi cô từ lâu, nhưng Tô Miên luôn giữ khoảng cách.

"Dạ... em hơi bị cảm." – Cô gượng cười, né tránh ánh mắt của anh ta.

Trần Vũ không nhận ra sự bất thường, anh ta tự nhiên ngồi xuống bên cạnh, đẩy về phía cô một hộp sữa ấm: "Nghe nói hôm qua là sinh nhật em, anh có món quà muốn tặng."

Nói rồi, Trần Vũ lấy ra một chiếc lắc tay bạc tinh xảo. Anh ta không đợi cô đồng ý, trực tiếp nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô định đeo vào.

"Không... anh Trần Vũ, em không thể nhận..."

Tô Miên hốt hoảng rút tay lại. Nhưng đúng lúc đó, một hơi lạnh thấu xương đột ngột bao trùm lấy thư viện. Từ phía cửa, quản gia của Lục gia bước vào với gương mặt không cảm xúc, theo sau là hai vệ sĩ cao lớn.

"Tiểu thư Tô Miên, ông chủ đang đợi cô ở bãi xe."

Sắc mặt Tô Miên trắng bệch. Cô nhìn ra phía cổng trường qua cửa kính thư viện. Chiếc Rolls-Royce đen xì, bóng loáng của Lục Cận đã đậu ở đó từ lúc nào. Cửa kính xe hạ xuống một nửa, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh và làn khói thuốc lá mỏng manh bay ra.

Lục Cận đang nhìn cô. Chính xác là đang nhìn bàn tay cô vừa bị Trần Vũ chạm vào.

"Anh ta là ai?" – Lục Cận không bước xuống xe, nhưng khi Tô Miên vừa bước vào trong xe, không khí dường như bị rút cạn. Anh nắm lấy bàn tay cô, dùng chiếc khăn mùi soa tẩm cồn lau đi lau lại mu bàn tay nơi Trần Vũ vừa chạm tới.

Lau đến mức làn da trắng nõn của cô đỏ ửng lên, đau rát.

"Chỉ là... một người anh khóa trên tặng quà sinh nhật..." – Tô Miên run rẩy nói.

"Tặng quà?" – Lục Cận ném chiếc khăn ra cửa sổ, ánh mắt anh tối tăm đến đáng sợ. Anh đột ngột ghì chặt gáy cô, kéo cô sát vào mặt mình. – "Em dùng bàn tay mà tôi nâng niu để cho một thằng nhóc ranh chạm vào? Em coi lời nói của tôi là gió thoảng bên tai sao?"

"Cháu không có... là anh ấy tự nắm lấy..."

"Câm miệng!" – Lục Cận quát khẽ, giọng nói khàn đặc chứa đựng cơn thịnh nộ cực độ. Anh quay sang tài xế: "Lái xe về biệt thự ngoại ô. Đêm nay không ai được phép làm phiền."

Tô Miên nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Trần Vũ vẫn đang ngơ ngác đứng ở cổng trường. Cô không biết rằng, chỉ một lát nữa thôi, cuộc đời của chàng trai kia sẽ gặp sóng gió chỉ vì dám chạm vào "đồ vật" riêng tư của Lục Cận.

Còn cô, nhìn vào bàn tay đang bị Lục Cận siết chặt đến tím tái, cô biết cơn ghen của người đàn ông này không phải là thứ cô có thể chịu đựng nổi.

"Cháu sai rồi... chú Lục..."

Lục Cận không trả lời, anh dùng đôi môi lạnh lẽo áp sát vào cổ cô, cắn mạnh một cái như để ghi đè lên những vết cũ.

"Muộn rồi, Miên Miên. Đêm nay, tôi sẽ cho em biết cái giá của việc để kẻ khác chạm vào người mình."