Vừa bước chân vào biệt thự ngoại ô, Lục Cận không đợi quản gia lên tiếng đã thô bạo kéo Tô Miên thẳng lên lầu. Anh đẩy cô vào phòng làm việc, khóa trái cửa lại. Tiếng "cạch" của ổ khóa vang lên như nhát dao cắt đứt hy vọng trốn chạy cuối cùng của cô.
"Chú... cháu thật sự không có gì với anh ta..." – Tô Miên ngã quỵ xuống thảm, giọng nói nghẹn ngào trong nước mắt.
Lục Cận không vội vàng. Anh chậm rãi cởi bỏ chiếc áo vest đắt tiền ném sang một bên, sau đó tháo chiếc đồng hồ Patek Philippe đặt lên bàn làm việc. Anh tiến lại gần, quỳ một gối xuống trước mặt cô, dùng bàn tay to lớn nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ vằn vì ghen tuông.
"Tô Miên, em nghĩ tôi già rồi nên dễ bị qua mặt, đúng không?" – Anh cười nhạt, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt. – "Sự dịu dàng bấy lâu nay của tôi làm em quên mất tôi là ai sao?"
"Cháu không có..."
"Im lặng!" – Anh gầm nhẹ, bàn tay di chuyển từ cằm xuống bóp chặt lấy chiếc cổ thon dài của cô, không đủ mạnh để làm cô tắt thở nhưng đủ để cô cảm nhận được uy lực của một người đàn ông trưởng thành đang giận dữ. – "Thằng nhóc đó đã chạm vào đâu? Tay? Hay là ở đây?"
Ngón tay cái của anh thô bạo miết mạnh lên đôi môi đang run rẩy của cô, miết đến mức nó đỏ mọng lên như quả anh đào chín.
"Cháu... cháu ghét chú! Chú là đồ điên!" – Sự sợ hãi hóa thành uất ức, Tô Miên vùng vẫy, bàn tay nhỏ bé đấm vào lồng ngực rắn chắc của anh.
Hành động kháng cự này như mồi lửa ném vào kho xăng. Lục Cận gầm lên một tiếng, trực tiếp ép cô nằm ngửa ra sàn thảm dày. Anh dùng một tay khống chế hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, tay kia thô bạo xé toạc cổ áo thể thao rộng thùng sình mà chính tay anh đã bắt cô mặc sáng nay.
"Ghét? Được, vậy thì hãy cứ ghét cho đến tận xương tủy đi."
Anh cúi xuống, nụ hôn mang theo sự trừng phạt giáng xuống mọi tấc da thịt trên vai và cổ cô. Lần này, anh không còn giữ kẽ, không còn chút dịu dàng nào của một người giám hộ. Anh cắn, anh mút, để lại những dấu vết tím đỏ chồng chất lên nhau, như muốn dùng cách thức nguyên thủy nhất để tẩy rửa đi hơi thở của kẻ khác còn sót lại trên người cô.
"Nhớ kỹ, Tô Miên. Em là của tôi. Từng sợi tóc, từng hơi thở, từng tế bào trên cơ thể này đều thuộc về Lục Cận này. Kẻ nào dám chạm vào, tôi chặt tay kẻ đó. Còn em dám để kẻ khác chạm vào... tôi sẽ khiến em không xuống được giường."
Sự chiếm hữu cực đoan bùng nổ. Trong căn phòng chỉ có tiếng thở dốc nặng nề và tiếng nức nở nhỏ dần của cô gái nhỏ. Lục Cận dùng sự trưởng thành và quyền lực của mình để giam cầm cô, biến cơn ghen tuông thành một cuộc "dạy dỗ" tàn khốc nhưng đầy dục vọng.
Đêm nay, biệt thự ngoại ô sẽ không có sự bình yên. Chỉ có tiếng gầm rú của một con thú dữ đã hoàn toàn tháo bỏ lớp mặt nạ cấm dục.