MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Trong Tim ChúChương 6: SỰ TRỪNG PHẠT TRONG XE: NỤ HÔN ĐẦU NỒNG MÙI RƯỢU VÀ NƯỚC MẮT (H+)

Mật Ngọt Trong Tim Chú

Chương 6: SỰ TRỪNG PHẠT TRONG XE: NỤ HÔN ĐẦU NỒNG MÙI RƯỢU VÀ NƯỚC MẮT (H+)

3,619 từ · ~19 phút đọc

Vách ngăn giữa ghế lái và ghế sau của chiếc Rolls-Royce từ từ kéo lên, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài. Trong không gian kín đặc mùi da thuộc đắt tiền và hương đàn hương thanh lạnh, không khí dường như bị hút cạn, chỉ còn lại áp lực đè nặng từ người đàn ông bên cạnh.

Tô Miên co rúm người sát cửa xe, nhưng bàn tay Lục Cận đã nhanh hơn, anh tóm lấy eo cô, kéo mạnh một cái. Cơ thể nhỏ bé của cô đập thẳng vào lồng ngực cứng như đá của anh.

"Chú... đừng... tài xế vẫn còn..."

"Vách ngăn cách âm rất tốt, em không cần lo cho người khác." – Giọng Lục Cận khàn đặc, nồng nặc mùi rượu vang từ bữa tiệc xã giao ban chiều.

Anh không cho cô cơ hội giải thích, bàn tay thô ráp luồn vào sau gáy cô, ép cô ngửa cổ lên. Đôi mắt anh đỏ vằn, nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi của cô.

"Em dám để nó chạm vào tay? Hửm?"

Lục Cận cúi đầu, hơi thở nóng hổi mang theo men rượu phả thẳng vào mặt cô. Không đợi cô trả lời, anh thô bạo ngậm lấy môi cô. Đây không phải là nụ hôn, mà là một sự xâm lược. Anh cắn mút điên cuồng, lưỡi nóng bỏng tách mở hàm răng của cô, sục sạo bên trong như muốn cướp đi toàn bộ dưỡng khí.

Tô Miên bàng hoàng, đôi mắt mở to nhìn gương mặt người chú mà cô hằng kính trọng giờ đây chỉ còn lại sự thú tính. Vị đắng của rượu vang trộn lẫn với vị mặn chát của nước mắt bắt đầu lan tỏa. Cô vùng vẫy, đôi tay nhỏ bé đẩy mạnh vào vai anh, nhưng Lục Cận chẳng mảy may lay chuyển.

"Ưm... chú... buông..."

Bàn tay anh không dừng lại, nó luồn xuống dưới lớp áo thể thao rộng thùng sình, chạm vào làn da mịn màng, mát lạnh của cô. Sự tương phản giữa bàn tay nóng rực, thô ráp và cơ thể non nớt khiến Tô Miên run lên từng hồi. Anh siết chặt eo cô, ép cô phải ngồi lên đùi mình, để cô cảm nhận rõ ràng sự cứng rắn và nguy hiểm của một người đàn ông đang mất kiểm soát.

Lục Cận rời khỏi môi cô, chuyển xuống gặm nhấm vành tai đỏ ửng, giọng nói khàn đến mức run rẩy:

"Em là của tôi... Tôi nuôi em lớn thế này, không phải để em dâng tận miệng cho kẻ khác. Nhớ kỹ nụ hôn này, nhớ kỹ mùi vị của tôi. Từ nay về sau, nếu em còn để kẻ nào chạm vào, tôi sẽ không chỉ hôn thế này đâu."

Bàn tay anh di chuyển lên cao, bóp nhẹ nơi mềm mại của cô qua lớp nội y, khiến Tô Miên thốt lên một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Cô hoàn toàn suy sụp, nước mắt giàn giụa thấm ướt cả vai áo vest của anh.

Trong không gian tối tăm của chiếc xe sang trọng, nụ hôn đầu đời của Tô Miên đã bị người chú của mình cướp đi một cách tàn nhẫn và nồng nặc mùi vị của sự chiếm hữu. Anh không chỉ chiếm đoạt hơi thở của cô, mà còn muốn thông qua nụ hôn này để đóng dấu nô lệ vào linh hồn cô.

Chiếc xe vẫn lao đi trong mưa, còn bên trong, một con thú dữ đã hoàn toàn nếm được vị ngọt của miếng mồi ngon và bắt đầu không thể dừng lại được nữa.Vách ngăn giữa ghế lái và ghế sau của chiếc Rolls-Royce từ từ kéo lên, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài. Trong không gian kín đặc mùi da thuộc đắt tiền và hương đàn hương thanh lạnh, không khí dường như bị hút cạn, chỉ còn lại áp lực đè nặng từ người đàn ông bên cạnh.

Tô Miên co rúm người sát cửa xe, nhưng bàn tay Lục Cận đã nhanh hơn, anh tóm lấy eo cô, kéo mạnh một cái. Cơ thể nhỏ bé của cô đập thẳng vào lồng ngực cứng như đá của anh.

"Chú... đừng... tài xế vẫn còn..."

"Vách ngăn cách âm rất tốt, em không cần lo cho người khác." – Giọng Lục Cận khàn đặc, nồng nặc mùi rượu vang từ bữa tiệc xã giao ban chiều.

Anh không cho cô cơ hội giải thích, bàn tay thô ráp luồn vào sau gáy cô, ép cô ngửa cổ lên. Đôi mắt anh đỏ vằn, nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi của cô.

"Em dám để nó chạm vào tay? Hửm?"

Lục Cận cúi đầu, hơi thở nóng hổi mang theo men rượu phả thẳng vào mặt cô. Không đợi cô trả lời, anh thô bạo ngậm lấy môi cô. Đây không phải là nụ hôn, mà là một sự xâm lược. Anh cắn mút điên cuồng, lưỡi nóng bỏng tách mở hàm răng của cô, sục sạo bên trong như muốn cướp đi toàn bộ dưỡng khí.

Tô Miên bàng hoàng, đôi mắt mở to nhìn gương mặt người chú mà cô hằng kính trọng giờ đây chỉ còn lại sự thú tính. Vị đắng của rượu vang trộn lẫn với vị mặn chát của nước mắt bắt đầu lan tỏa. Cô vùng vẫy, đôi tay nhỏ bé đẩy mạnh vào vai anh, nhưng Lục Cận chẳng mảy may lay chuyển.

"Ưm... chú... buông..."

Bàn tay anh không dừng lại, nó luồn xuống dưới lớp áo thể thao rộng thùng sình, chạm vào làn da mịn màng, mát lạnh của cô. Sự tương phản giữa bàn tay nóng rực, thô ráp và cơ thể non nớt khiến Tô Miên run lên từng hồi. Anh siết chặt eo cô, ép cô phải ngồi lên đùi mình, để cô cảm nhận rõ ràng sự cứng rắn và nguy hiểm của một người đàn ông đang mất kiểm soát.

Lục Cận rời khỏi môi cô, chuyển xuống gặm nhấm vành tai đỏ ửng, giọng nói khàn đến mức run rẩy:

"Em là của tôi... Tôi nuôi em lớn thế này, không phải để em dâng tận miệng cho kẻ khác. Nhớ kỹ nụ hôn này, nhớ kỹ mùi vị của tôi. Từ nay về sau, nếu em còn để kẻ nào chạm vào, tôi sẽ không chỉ hôn thế này đâu."

Bàn tay anh di chuyển lên cao, bóp nhẹ nơi mềm mại của cô qua lớp nội y, khiến Tô Miên thốt lên một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Cô hoàn toàn suy sụp, nước mắt giàn giụa thấm ướt cả vai áo vest của anh.

Trong không gian tối tăm của chiếc xe sang trọng, nụ hôn đầu đời của Tô Miên đã bị người chú của mình cướp đi một cách tàn nhẫn và nồng nặc mùi vị của sự chiếm hữu. Anh không chỉ chiếm đoạt hơi thở của cô, mà còn muốn thông qua nụ hôn này để đóng dấu nô lệ vào linh hồn cô.

Chiếc xe vẫn lao đi trong mưa, còn bên trong, một con thú dữ đã hoàn toàn nếm được vị ngọt của miếng mồi ngon và bắt đầu không thể dừng lại được nữa.Vách ngăn giữa ghế lái và ghế sau của chiếc Rolls-Royce từ từ kéo lên, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài. Trong không gian kín đặc mùi da thuộc đắt tiền và hương đàn hương thanh lạnh, không khí dường như bị hút cạn, chỉ còn lại áp lực đè nặng từ người đàn ông bên cạnh.

Tô Miên co rúm người sát cửa xe, nhưng bàn tay Lục Cận đã nhanh hơn, anh tóm lấy eo cô, kéo mạnh một cái. Cơ thể nhỏ bé của cô đập thẳng vào lồng ngực cứng như đá của anh.

"Chú... đừng... tài xế vẫn còn..."

"Vách ngăn cách âm rất tốt, em không cần lo cho người khác." – Giọng Lục Cận khàn đặc, nồng nặc mùi rượu vang từ bữa tiệc xã giao ban chiều.

Anh không cho cô cơ hội giải thích, bàn tay thô ráp luồn vào sau gáy cô, ép cô ngửa cổ lên. Đôi mắt anh đỏ vằn, nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi của cô.

"Em dám để nó chạm vào tay? Hửm?"

Lục Cận cúi đầu, hơi thở nóng hổi mang theo men rượu phả thẳng vào mặt cô. Không đợi cô trả lời, anh thô bạo ngậm lấy môi cô. Đây không phải là nụ hôn, mà là một sự xâm lược. Anh cắn mút điên cuồng, lưỡi nóng bỏng tách mở hàm răng của cô, sục sạo bên trong như muốn cướp đi toàn bộ dưỡng khí.

Tô Miên bàng hoàng, đôi mắt mở to nhìn gương mặt người chú mà cô hằng kính trọng giờ đây chỉ còn lại sự thú tính. Vị đắng của rượu vang trộn lẫn với vị mặn chát của nước mắt bắt đầu lan tỏa. Cô vùng vẫy, đôi tay nhỏ bé đẩy mạnh vào vai anh, nhưng Lục Cận chẳng mảy may lay chuyển.

"Ưm... chú... buông..."

Bàn tay anh không dừng lại, nó luồn xuống dưới lớp áo thể thao rộng thùng sình, chạm vào làn da mịn màng, mát lạnh của cô. Sự tương phản giữa bàn tay nóng rực, thô ráp và cơ thể non nớt khiến Tô Miên run lên từng hồi. Anh siết chặt eo cô, ép cô phải ngồi lên đùi mình, để cô cảm nhận rõ ràng sự cứng rắn và nguy hiểm của một người đàn ông đang mất kiểm soát.

Lục Cận rời khỏi môi cô, chuyển xuống gặm nhấm vành tai đỏ ửng, giọng nói khàn đến mức run rẩy:

"Em là của tôi... Tôi nuôi em lớn thế này, không phải để em dâng tận miệng cho kẻ khác. Nhớ kỹ nụ hôn này, nhớ kỹ mùi vị của tôi. Từ nay về sau, nếu em còn để kẻ nào chạm vào, tôi sẽ không chỉ hôn thế này đâu."

Bàn tay anh di chuyển lên cao, bóp nhẹ nơi mềm mại của cô qua lớp nội y, khiến Tô Miên thốt lên một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Cô hoàn toàn suy sụp, nước mắt giàn giụa thấm ướt cả vai áo vest của anh.

Trong không gian tối tăm của chiếc xe sang trọng, nụ hôn đầu đời của Tô Miên đã bị người chú của mình cướp đi một cách tàn nhẫn và nồng nặc mùi vị của sự chiếm hữu. Anh không chỉ chiếm đoạt hơi thở của cô, mà còn muốn thông qua nụ hôn này để đóng dấu nô lệ vào linh hồn cô.

Chiếc xe vẫn lao đi trong mưa, còn bên trong, một con thú dữ đã hoàn toàn nếm được vị ngọt của miếng mồi ngon và bắt đầu không thể dừng lại được nữa.Vách ngăn giữa ghế lái và ghế sau của chiếc Rolls-Royce từ từ kéo lên, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài. Trong không gian kín đặc mùi da thuộc đắt tiền và hương đàn hương thanh lạnh, không khí dường như bị hút cạn, chỉ còn lại áp lực đè nặng từ người đàn ông bên cạnh.

Tô Miên co rúm người sát cửa xe, nhưng bàn tay Lục Cận đã nhanh hơn, anh tóm lấy eo cô, kéo mạnh một cái. Cơ thể nhỏ bé của cô đập thẳng vào lồng ngực cứng như đá của anh.

"Chú... đừng... tài xế vẫn còn..."

"Vách ngăn cách âm rất tốt, em không cần lo cho người khác." – Giọng Lục Cận khàn đặc, nồng nặc mùi rượu vang từ bữa tiệc xã giao ban chiều.

Anh không cho cô cơ hội giải thích, bàn tay thô ráp luồn vào sau gáy cô, ép cô ngửa cổ lên. Đôi mắt anh đỏ vằn, nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi của cô.

"Em dám để nó chạm vào tay? Hửm?"

Lục Cận cúi đầu, hơi thở nóng hổi mang theo men rượu phả thẳng vào mặt cô. Không đợi cô trả lời, anh thô bạo ngậm lấy môi cô. Đây không phải là nụ hôn, mà là một sự xâm lược. Anh cắn mút điên cuồng, lưỡi nóng bỏng tách mở hàm răng của cô, sục sạo bên trong như muốn cướp đi toàn bộ dưỡng khí.

Tô Miên bàng hoàng, đôi mắt mở to nhìn gương mặt người chú mà cô hằng kính trọng giờ đây chỉ còn lại sự thú tính. Vị đắng của rượu vang trộn lẫn với vị mặn chát của nước mắt bắt đầu lan tỏa. Cô vùng vẫy, đôi tay nhỏ bé đẩy mạnh vào vai anh, nhưng Lục Cận chẳng mảy may lay chuyển.

"Ưm... chú... buông..."

Bàn tay anh không dừng lại, nó luồn xuống dưới lớp áo thể thao rộng thùng sình, chạm vào làn da mịn màng, mát lạnh của cô. Sự tương phản giữa bàn tay nóng rực, thô ráp và cơ thể non nớt khiến Tô Miên run lên từng hồi. Anh siết chặt eo cô, ép cô phải ngồi lên đùi mình, để cô cảm nhận rõ ràng sự cứng rắn và nguy hiểm của một người đàn ông đang mất kiểm soát.

Lục Cận rời khỏi môi cô, chuyển xuống gặm nhấm vành tai đỏ ửng, giọng nói khàn đến mức run rẩy:

"Em là của tôi... Tôi nuôi em lớn thế này, không phải để em dâng tận miệng cho kẻ khác. Nhớ kỹ nụ hôn này, nhớ kỹ mùi vị của tôi. Từ nay về sau, nếu em còn để kẻ nào chạm vào, tôi sẽ không chỉ hôn thế này đâu."

Bàn tay anh di chuyển lên cao, bóp nhẹ nơi mềm mại của cô qua lớp nội y, khiến Tô Miên thốt lên một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Cô hoàn toàn suy sụp, nước mắt giàn giụa thấm ướt cả vai áo vest của anh.

Trong không gian tối tăm của chiếc xe sang trọng, nụ hôn đầu đời của Tô Miên đã bị người chú của mình cướp đi một cách tàn nhẫn và nồng nặc mùi vị của sự chiếm hữu. Anh không chỉ chiếm đoạt hơi thở của cô, mà còn muốn thông qua nụ hôn này để đóng dấu nô lệ vào linh hồn cô.

Chiếc xe vẫn lao đi trong mưa, còn bên trong, một con thú dữ đã hoàn toàn nếm được vị ngọt của miếng mồi ngon và bắt đầu không thể dừng lại được nữa.Vách ngăn giữa ghế lái và ghế sau của chiếc Rolls-Royce từ từ kéo lên, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài. Trong không gian kín đặc mùi da thuộc đắt tiền và hương đàn hương thanh lạnh, không khí dường như bị hút cạn, chỉ còn lại áp lực đè nặng từ người đàn ông bên cạnh.

Tô Miên co rúm người sát cửa xe, nhưng bàn tay Lục Cận đã nhanh hơn, anh tóm lấy eo cô, kéo mạnh một cái. Cơ thể nhỏ bé của cô đập thẳng vào lồng ngực cứng như đá của anh.

"Chú... đừng... tài xế vẫn còn..."

"Vách ngăn cách âm rất tốt, em không cần lo cho người khác." – Giọng Lục Cận khàn đặc, nồng nặc mùi rượu vang từ bữa tiệc xã giao ban chiều.

Anh không cho cô cơ hội giải thích, bàn tay thô ráp luồn vào sau gáy cô, ép cô ngửa cổ lên. Đôi mắt anh đỏ vằn, nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi của cô.

"Em dám để nó chạm vào tay? Hửm?"

Lục Cận cúi đầu, hơi thở nóng hổi mang theo men rượu phả thẳng vào mặt cô. Không đợi cô trả lời, anh thô bạo ngậm lấy môi cô. Đây không phải là nụ hôn, mà là một sự xâm lược. Anh cắn mút điên cuồng, lưỡi nóng bỏng tách mở hàm răng của cô, sục sạo bên trong như muốn cướp đi toàn bộ dưỡng khí.

Tô Miên bàng hoàng, đôi mắt mở to nhìn gương mặt người chú mà cô hằng kính trọng giờ đây chỉ còn lại sự thú tính. Vị đắng của rượu vang trộn lẫn với vị mặn chát của nước mắt bắt đầu lan tỏa. Cô vùng vẫy, đôi tay nhỏ bé đẩy mạnh vào vai anh, nhưng Lục Cận chẳng mảy may lay chuyển.

"Ưm... chú... buông..."

Bàn tay anh không dừng lại, nó luồn xuống dưới lớp áo thể thao rộng thùng sình, chạm vào làn da mịn màng, mát lạnh của cô. Sự tương phản giữa bàn tay nóng rực, thô ráp và cơ thể non nớt khiến Tô Miên run lên từng hồi. Anh siết chặt eo cô, ép cô phải ngồi lên đùi mình, để cô cảm nhận rõ ràng sự cứng rắn và nguy hiểm của một người đàn ông đang mất kiểm soát.

Lục Cận rời khỏi môi cô, chuyển xuống gặm nhấm vành tai đỏ ửng, giọng nói khàn đến mức run rẩy:

"Em là của tôi... Tôi nuôi em lớn thế này, không phải để em dâng tận miệng cho kẻ khác. Nhớ kỹ nụ hôn này, nhớ kỹ mùi vị của tôi. Từ nay về sau, nếu em còn để kẻ nào chạm vào, tôi sẽ không chỉ hôn thế này đâu."

Bàn tay anh di chuyển lên cao, bóp nhẹ nơi mềm mại của cô qua lớp nội y, khiến Tô Miên thốt lên một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Cô hoàn toàn suy sụp, nước mắt giàn giụa thấm ướt cả vai áo vest của anh.

Trong không gian tối tăm của chiếc xe sang trọng, nụ hôn đầu đời của Tô Miên đã bị người chú của mình cướp đi một cách tàn nhẫn và nồng nặc mùi vị của sự chiếm hữu. Anh không chỉ chiếm đoạt hơi thở của cô, mà còn muốn thông qua nụ hôn này để đóng dấu nô lệ vào linh hồn cô.

Chiếc xe vẫn lao đi trong mưa, còn bên trong, một con thú dữ đã hoàn toàn nếm được vị ngọt của miếng mồi ngon và bắt đầu không thể dừng lại được nữa.Vách ngăn giữa ghế lái và ghế sau của chiếc Rolls-Royce từ từ kéo lên, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài. Trong không gian kín đặc mùi da thuộc đắt tiền và hương đàn hương thanh lạnh, không khí dường như bị hút cạn, chỉ còn lại áp lực đè nặng từ người đàn ông bên cạnh.

Tô Miên co rúm người sát cửa xe, nhưng bàn tay Lục Cận đã nhanh hơn, anh tóm lấy eo cô, kéo mạnh một cái. Cơ thể nhỏ bé của cô đập thẳng vào lồng ngực cứng như đá của anh.

"Chú... đừng... tài xế vẫn còn..."

"Vách ngăn cách âm rất tốt, em không cần lo cho người khác." – Giọng Lục Cận khàn đặc, nồng nặc mùi rượu vang từ bữa tiệc xã giao ban chiều.

Anh không cho cô cơ hội giải thích, bàn tay thô ráp luồn vào sau gáy cô, ép cô ngửa cổ lên. Đôi mắt anh đỏ vằn, nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi của cô.

"Em dám để nó chạm vào tay? Hửm?"

Lục Cận cúi đầu, hơi thở nóng hổi mang theo men rượu phả thẳng vào mặt cô. Không đợi cô trả lời, anh thô bạo ngậm lấy môi cô. Đây không phải là nụ hôn, mà là một sự xâm lược. Anh cắn mút điên cuồng, lưỡi nóng bỏng tách mở hàm răng của cô, sục sạo bên trong như muốn cướp đi toàn bộ dưỡng khí.

Tô Miên bàng hoàng, đôi mắt mở to nhìn gương mặt người chú mà cô hằng kính trọng giờ đây chỉ còn lại sự thú tính. Vị đắng của rượu vang trộn lẫn với vị mặn chát của nước mắt bắt đầu lan tỏa. Cô vùng vẫy, đôi tay nhỏ bé đẩy mạnh vào vai anh, nhưng Lục Cận chẳng mảy may lay chuyển.

"Ưm... chú... buông..."

Bàn tay anh không dừng lại, nó luồn xuống dưới lớp áo thể thao rộng thùng sình, chạm vào làn da mịn màng, mát lạnh của cô. Sự tương phản giữa bàn tay nóng rực, thô ráp và cơ thể non nớt khiến Tô Miên run lên từng hồi. Anh siết chặt eo cô, ép cô phải ngồi lên đùi mình, để cô cảm nhận rõ ràng sự cứng rắn và nguy hiểm của một người đàn ông đang mất kiểm soát.

Lục Cận rời khỏi môi cô, chuyển xuống gặm nhấm vành tai đỏ ửng, giọng nói khàn đến mức run rẩy:

"Em là của tôi... Tôi nuôi em lớn thế này, không phải để em dâng tận miệng cho kẻ khác. Nhớ kỹ nụ hôn này, nhớ kỹ mùi vị của tôi. Từ nay về sau, nếu em còn để kẻ nào chạm vào, tôi sẽ không chỉ hôn thế này đâu."

Bàn tay anh di chuyển lên cao, bóp nhẹ nơi mềm mại của cô qua lớp nội y, khiến Tô Miên thốt lên một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Cô hoàn toàn suy sụp, nước mắt giàn giụa thấm ướt cả vai áo vest của anh.

Trong không gian tối tăm của chiếc xe sang trọng, nụ hôn đầu đời của Tô Miên đã bị người chú của mình cướp đi một cách tàn nhẫn và nồng nặc mùi vị của sự chiếm hữu. Anh không chỉ chiếm đoạt hơi thở của cô, mà còn muốn thông qua nụ hôn này để đóng dấu nô lệ vào linh hồn cô.

Chiếc xe vẫn lao đi trong mưa, còn bên trong, một con thú dữ đã hoàn toàn nếm được vị ngọt của miếng mồi ngon và bắt đầu không thể dừng lại được nữa.