Biệt thự ngoại ô tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng lá cây xào xạc trong mưa. Tô Miên ngồi bó gối trên giường, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào hư không. Đôi môi cô vẫn còn hơi sưng đỏ, dấu vết từ nụ hôn nồng mùi rượu ấy như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự thực: Người đàn ông nuôi nấng cô tám năm qua đã biến thành một kẻ xa lạ.
"Cạch."
Tiếng mở cửa vang lên. Lục Cận bước vào, trên người anh đã thay một bộ đồ mặc nhà bằng lụa đen giản dị, nhưng khí chất áp bức vẫn không hề thuyên giảm. Anh bưng một khay cháo ấm đặt lên bàn cạnh giường, ánh mắt quét qua dáng vẻ tội nghiệp của cô.
"Ăn đi. Đừng để tôi phải ép."
Tô Miên không nhúc nhích, cô co người lại sâu hơn vào góc giường, giọng nói run rẩy:
"Chú... tại sao lại đối xử với cháu như vậy? Chú là chú của cháu, chú đã hứa với cha cháu là sẽ bảo vệ cháu..."
Lục Cận khựng lại, đôi mắt anh lóe lên một tia lạnh lẽo khi nghe cô nhắc đến người cha đã khuất. Anh tiến lại gần, ngồi xuống mép giường. Sức nặng của anh khiến tấm đệm lún xuống, và Tô Miên lại một lần nữa cảm thấy mình như bị dồn vào đường cùng.
"Bảo vệ?" – Anh nhếch môi, bàn tay thon dài đưa ra định vuốt tóc cô, nhưng cô đã né tránh.
Hành động nhỏ này khiến chân mày Lục Cận nhíu chặt. Anh không cho cô cơ hội chạy trốn, trực tiếp túm lấy cổ chân nhỏ nhắn của cô, kéo mạnh về phía mình.
"Cháu sợ chú?" – Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ nguy hiểm.
"Chú không còn là chú của trước đây nữa!" – Tô Miên hét lên, nước mắt lại trào ra. – "Người chú mà cháu kính trọng sẽ không dùng sức mạnh để cưỡng ép cháu, sẽ không nhìn cháu bằng ánh mắt... như muốn ăn tươi nuốt sống như thế này. Chú là ác ma!"
Lục Cận im lặng nhìn cô gái nhỏ đang nức nở trước mặt. Sự phản kháng của cô không làm anh mủi lòng, ngược lại càng kích thích khao khát chinh phục trong lòng người đàn ông trưởng thành. Anh cúi người, đôi bàn tay to lớn bao phủ lấy hai má cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của mình.
"Phải, tôi không còn là người chú hiền lành đó nữa. Tám năm qua, mỗi ngày nhìn em lớn lên, em có biết tôi phải kiềm chế đến mức nào không?" – Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy áp lực. – "Tôi không muốn làm chú của em. Tôi muốn là người đàn ông của em, người duy nhất có quyền nhìn thấy em khóc, người duy nhất được chạm vào em."
"Chú điên rồi..."
"Tôi điên vì ai?" – Lục Cận cắn nhẹ vào vành tai cô, giọng nói vừa như dỗ dành vừa như đe dọa. – "Từ hôm nay, em đừng hy vọng có thể rời khỏi đây. Mọi thứ em cần, tôi sẽ mang đến tận giường. Nhưng nếu em còn nhắc đến hai chữ 'người chú', tôi sẽ dùng cách thức của 'người đàn ông' để khiến em phải im lặng."
Tô Miên rùng mình. Cô nhận ra rằng, mọi lời cầu xin bây giờ đều vô nghĩa. Chiếc lồng vàng này không phải để bảo vệ cô, mà là để giam giữ cô cho riêng anh.
Lục Cận đứng dậy, lạnh lùng để lại một câu trước khi bước ra ngoài:
"Ăn hết cháo đi. Ngày mai, tôi sẽ đưa em đến một nơi... nơi mà em sẽ chính thức thuộc về tôi."
Cánh cửa đóng lại, tiếng khóa vang lên khô khốc. Tô Miên gục mặt vào gối khóc nức nở. Sự sợ hãi bao trùm lấy cô, bởi cô biết, người đàn ông này nói được là làm được. Anh đã không còn kiêng dè gì nữa.