MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Trong Tim ChúChương 8: LỤC CẬN MẤT KIỂM SOÁT: "TÔI CHƯA TỪNG MUỐN LÀM CHÚ CỦA EM."

Mật Ngọt Trong Tim Chú

Chương 8: LỤC CẬN MẤT KIỂM SOÁT: "TÔI CHƯA TỪNG MUỐN LÀM CHÚ CỦA EM."

607 từ · ~4 phút đọc

Tô Miên đang đứng bên cửa sổ, nhìn vào màn đêm vô định. Nghe thấy tiếng bước chân, cô giật mình quay lại, tấm lưng gầy gò dán chặt vào lớp kính lạnh lẽo. Lục Cận không mặc vest, chỉ có chiếc sơ mi đen phanh hai cúc cổ, tay áo xắn cao lộ ra những đường gân mạnh mẽ trên cánh tay.

"Chú... chú lại uống rượu?" – Giọng cô run rẩy.

Lục Cận không trả lời, anh bước tới, mỗi bước chân của anh như dẫm lên dây thần kinh đang căng cứng của cô. Anh dừng lại ngay trước mặt Tô Miên, hơi rượu nóng hổi bao vây lấy cô.

"Em sợ tôi đến mức không dám nhìn tôi sao?" – Anh nâng cằm cô lên, ép cô đối diện với ánh mắt đỏ rực của mình.

"Cháu... cháu chỉ muốn chú quay lại như trước đây. Cháu xin chú, hãy làm người chú tốt của cháu có được không?" – Tô Miên bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống bàn tay anh.

"Chát!"

Lục Cận đột ngột đấm mạnh vào tấm kính ngay sát tai Tô Miên, khiến cô hét lên một tiếng vì kinh hãi. Gương mặt anh lúc này vặn vẹo vì kìm nén, anh ghé sát môi mình vào môi cô, giọng nói khàn đặc đầy đau đớn và phẫn nộ:

"Chú tốt? Tô Miên, em có biết mỗi tối khi em gọi tôi là chú, tôi đều muốn bóp chết cái danh xưng đó không? Tôi chưa từng muốn làm chú của em! Chưa một giây phút nào!"

Bàn tay anh thô bạo túm lấy eo cô, kéo mạnh cơ thể nhỏ bé vào lòng mình. Anh gầm lên:

"Mười năm qua, tôi nhìn em từ một đứa trẻ lớn lên thành thiếu nữ. Tôi chăm sóc em, nuôi dưỡng em theo sở thích của mình, nhìn em xinh đẹp hơn mỗi ngày... Em có biết mỗi khi thấy em mỉm cười với những thằng nhóc cùng lứa, tôi chỉ muốn giết sạch chúng không? Tôi nuôi em lớn, không phải để em dùng cái danh phận 'cháu gái' này để đâm vào tim tôi!"

"Lục Cận... chú điên rồi, chú thực sự điên rồi!" – Tô Miên vùng vẫy, cô cảm thấy chiếc áo sơ mi của mình bắt đầu bị xé rách bởi bàn tay to lớn của anh.

"Phải, tôi điên rồi! Tôi phát điên vì muốn có được em từ lâu rồi!"

Lục Cận dứt lời, anh trực tiếp nhấc bổng cô lên, ném mạnh xuống chiếc giường rộng lớn. Anh không cho cô cơ hội chạy trốn, cơ thể cao lớn như ngọn núi đổ ập xuống, đè nghiến lấy cô. Một tay anh siết chặt hai cổ tay cô, tay kia thô bạo tháo thắt lưng da của mình ra.

"Tô Miên, nhìn cho kỹ tôi là ai! Đêm nay, tôi sẽ xé nát cái danh phận chú cháu ghê tởm này. Tôi sẽ để em nhớ kỹ, người đàn ông đang chiếm hữu em là ai!"

Ánh mắt Lục Cận lúc này hoàn toàn mất đi lý trí. Anh không còn là vị tổng tài lịch lãm, mà là một con thú dữ đã bị bỏ đói quá lâu, giờ đây đã tìm thấy miếng thịt mềm mại nhất, ngọt ngào nhất. Anh cúi xuống, nụ hôn nồng mùi rượu và dục vọng bắt đầu càn quét khắp cơ thể cô gái nhỏ, bất chấp những tiếng van nài xé lòng.

"Không... Lục Cận... dừng lại..."

"Quá muộn rồi." – Anh khàn giọng, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn và thỏa mãn tột độ. – "Em là của tôi, mãi mãi là của tôi."