MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Trong Tim ChúChương 9: ĐÊM ĐỊNH MỆNH: SỰ CHIẾM ĐOẠT LẦN ĐẦU TIÊN TẠI THƯ PHÒNG.[H+]

Mật Ngọt Trong Tim Chú

Chương 9: ĐÊM ĐỊNH MỆNH: SỰ CHIẾM ĐOẠT LẦN ĐẦU TIÊN TẠI THƯ PHÒNG.[H+]

667 từ · ~4 phút đọc

Lục Cận không đưa cô về phòng ngủ. Anh lôi cô vào thư phòng – nơi tôn nghiêm và lạnh lẽo nhất của biệt thự, nơi chứa đựng hơi thở của quyền lực và sự thống trị. Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc như dấu chấm hết cho sự tự do của Tô Miên.

Anh ném cô lên chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ rộng lớn. Tập hồ sơ và bút máy rơi loảng xoảng xuống sàn, nhưng Lục Cận chẳng mảy may quan tâm. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, đôi mắt anh đỏ rực, hơi rượu Whisky tỏa ra nồng đậm, bao vây lấy cô gái nhỏ đang run rẩy.

"Chú... đừng ở đây... làm ơn..." – Tô Miên nức nở, đôi tay nhỏ bé cố gắng giữ lấy vạt áo sơ mi đã bị xé rách một nửa.

"Ở đây không phải rất tốt sao?" – Lục Cận khàn giọng, bàn tay thô ráp tháo chiếc thắt lưng da, tiếng kim loại va chạm nghe chói tai trong không gian tĩnh mịch. – "Đây là nơi tôi điều hành cả một đế chế, và bây giờ, tôi sẽ thu phục 'thánh địa' cuối cùng của mình. Đó chính là em."

Anh thô bạo tách hai chân cô ra, chen vào giữa. Sự cứng rắn của một người đàn ông trưởng thành ép sát vào vùng nhạy cảm của Tô Miên qua lớp vải mỏng manh, khiến cô rùng mình vì kinh hoàng. Lục Cận cúi xuống, nụ hôn nóng bỏng và điên cuồng giáng xuống, không cho cô cơ hội thở. Anh ngấu nghiến đôi môi cô đến bật máu, vị mặn của máu trộn lẫn với vị đắng của rượu tạo nên một thứ dư vị đầy dục vọng.

"Rách!" – Chiếc váy lót mỏng manh cuối cùng cũng bị anh xé toạc.

Làn da trắng sứ của Tô Miên phơi bày dưới ánh đèn, đẹp đẽ và non nớt đến mức khiến con thú trong lòng Lục Cận gầm rú. Anh vùi mặt vào đôi gò bồng đảo đang phập phồng vì sợ hãi, cắn mút để lại những dấu ấn tím đỏ thẫm.

"Đau... chú... cháu đau..."

"Đau mới nhớ được tôi là ai!" – Lục Cận gầm nhẹ. Anh không cho cô thời gian thích nghi, trực tiếp nắm lấy hai chân cô kéo sát về phía mình.

Không có sự dạo đầu dịu dàng, không có lời dỗ dành. Lục Cận tiến vào một cách thô bạo và dứt khoát. Một cơn đau xé tâm can ập đến khiến Tô Miên hét lên một tiếng thất thanh, móng tay cô cắm sâu vào vai anh, để lại những vết cào rớm máu.

Trên mặt bàn gỗ gụ lạnh lẽo, sự nóng bỏng của da thịt va chạm tạo nên những âm thanh ám muội. Lục Cận điên cuồng chiếm lấy cô, mỗi cú thúc đều mang theo sự chiếm hữu cực đoan. Anh muốn khảm cô vào cơ thể mình, muốn thông qua sự đau đớn này để cô mãi mãi không thể quên được hơi ấm của anh.

"Nói... em là của ai?" – Anh khàn giọng hỏi, mồ hôi từ trán anh rơi xuống khuôn mặt đẫm lệ của cô.

"Của... của chú..." – Tô Miên nấc nghẹn, ý thức dần trở nên mơ hồ trong cơn bão dục vọng.

"Sai rồi!" – Anh thúc mạnh hơn, giọng nói chứa đầy sự thống trị. – "Tôi không phải chú của em. Gọi tên tôi! Nói em là của Lục Cận!"

"Của... Lục Cận... em là của Lục Cận..."

Trong thư phòng rộng lớn, hơi thở dồn dập và tiếng nức nở hòa quyện vào nhau. Lục Cận nhìn cô gái nhỏ dưới thân mình đang dần tan chảy, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn tột độ. Anh đã đợi tám năm, và đêm nay, mật ngọt trong tim anh cuối cùng cũng hoàn toàn thuộc về anh.

Trinh nguyên của cô, linh hồn của cô, từ giây phút này đã bị anh đóng dấu chủ quyền vĩnh viễn.