MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Trong Tim ChúChương 10: SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT THIÊN THẦN NHỎ

Mật Ngọt Trong Tim Chú

Chương 10: SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT THIÊN THẦN NHỎ

584 từ · ~3 phút đọc

Tô Miên nằm bất động trên ghế sofa dài trong thư phòng, cơ thể được bao phủ bởi chiếc áo sơ mi đen của Lục Cận. Mùi đàn hương và mùi vị của cuộc hoan lạc điên cuồng vẫn còn ám quẻ trên da thịt, khiến cô cảm thấy buồn nôn. Từng mảnh ký ức về đêm qua hiện về như những thước phim kinh dị: sự thô bạo, tiếng van xin lạc quế, và ánh mắt chiếm hữu đến lạnh người của người đàn ông cô từng gọi là "chú".

"Cạch."

Cửa phòng mở ra. Lục Cận bước vào với một khay nước ấm và thuốc. Trông anh vẫn phong độ, áo quần phẳng phiu như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, trừ đôi mắt thâm quầng và ánh nhìn không rời khỏi cô dù chỉ một giây.

"Dậy rồi sao? Ngoan, uống thuốc đi." – Giọng anh trầm thấp, có chút dịu dàng nhưng lại khiến Tô Miên run rẩy co người lại.

Cô nhìn vào viên thuốc tránh thai khẩn cấp trên tay anh, rồi nhìn vào khuôn mặt điềm tĩnh ấy. Một sự ghê tởm dâng lên tận cổ họng.

"Chú hài lòng rồi chứ?" – Giọng cô khàn đặc, không còn sức sống.

Lục Cận khựng lại, anh đặt khay xuống bàn, ngồi bên cạnh và vươn tay định vuốt tóc cô, nhưng Tô Miên né tránh như chạm vào rắn rết. Đôi tay anh khựng lại giữa không trung, ánh mắt tối sầm.

"Miên Miên, tôi đã nói rồi, đừng dùng danh xưng đó nữa."

"Vậy tôi phải gọi anh là gì? Kẻ cưỡng bức? Hay kẻ biến thái đã nuôi nhốt tôi suốt tám năm chỉ để chờ ngày thịt?" – Tô Miên cười trong nước mắt, nụ cười đầy sự tuyệt vọng và mỉa mai. – "Anh đã giết chết người chú của tôi rồi. Anh cũng giết chết niềm tin duy nhất của tôi vào thế giới này."

Lục Cận không giận dữ như cô tưởng. Anh bình thản cầm ly nước lên, ép cô phải uống thuốc.

"Em muốn nghĩ sao cũng được. Nhưng từ hôm nay, em không cần đến trường nữa. Tôi đã làm thủ tục bảo lưu cho em."

Tô Miên sững sờ, đôi mắt mở to kinh hoàng: "Anh nói cái gì? Anh không có quyền làm thế!"

"Tôi có quyền." – Lục Cận cúi xuống, bóp nhẹ cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mình. – "Thế giới bên ngoài quá phức tạp, em lại quá ngây thơ. Em chỉ cần ở đây, trong tầm mắt của tôi, được tôi nuôi nấng là đủ rồi. Mọi thứ em muốn, chỉ cần em ngoan, tôi đều đáp ứng. Trừ sự tự do."

Thiên thần nhỏ trong lòng Tô Miên hoàn toàn sụp đổ. Cô nhận ra rằng đêm qua không phải là sự bộc phát nhất thời, mà là khởi đầu cho một kế hoạch giam cầm vĩnh viễn. Anh muốn bẻ gãy đôi cánh của cô, biến cô thành một con búp bê xinh đẹp chỉ biết phục tùng trong chiếc lồng vàng do anh tạo ra.

"Lục Cận... anh sẽ hận tôi, tôi sẽ khiến anh phải hối hận vì đã giữ tôi lại." – Cô nghiến răng, nước mắt lăn dài.

Lục Cận khẽ cười, một nụ cười lạnh lẽo và đầy chiếm hữu. Anh cúi xuống hôn lên trán cô một nụ hôn đầy sủng ái nhưng cũng đầy áp chế:

"Vậy thì cứ hận đi. Chỉ cần em ở bên cạnh tôi, dù là hận, tôi cũng cam lòng."