Hơi nước nóng bốc lên mờ mịt trong phòng tắm sang trọng. Tô Miên ngồi bất động trong bồn tắm lớn, đôi mắt sưng mọng nhìn vào khoảng không. Cô không khác gì một con búp bê bằng sứ đã nứt vỡ, để mặc cho người đàn ông phía sau chăm sóc.
Lục Cận đang quỳ một gối bên cạnh bồn tắm, ống tay áo sơ mi xắn cao. Bàn tay to lớn, vốn chỉ quen với việc ký kết những hợp đồng tỷ đô, nay lại cầm chiếc khăn mềm mại, cẩn thận lau đi những dấu vết hoan lạc còn sót lại trên làn da trắng sứ của cô. Động tác của anh dịu dàng đến lạ kỳ, như thể anh đang nâng niu một báu vật dễ vỡ nhất thế gian.
"Đau không?" – Anh trầm giọng hỏi, ngón tay lướt nhẹ qua một vết bầm tím nơi đùi trong của cô – dấu tích của sự thô bạo đêm qua.
Tô Miên run rẩy, co rúm người lại nhưng không thoát khỏi vòng vây của anh. Cô không trả lời, sự im lặng của cô chính là lời buộc tội đanh thép nhất.
Lục Cận không giận, anh lấy một ít tinh dầu hoa hồng, xoa nhẹ vào lòng bàn tay rồi bắt đầu massage cho cô. Anh chăm sóc cô từ mái tóc đến từng kẽ ngón chân, tỉ mỉ và kiên nhẫn một cách đáng sợ. Sự dịu dàng này không làm Tô Miên thấy ấm áp, nó chỉ khiến cô thấy rét lạnh thấu xương. Bởi cô biết, ẩn sau sự ân cần này là sợi dây xích vô hình đang thắt chặt lấy cổ mình.
"Đừng chạm vào tôi..." – Cô thầm thì, giọng khàn đặc.
Lục Cận khựng lại một chút, rồi anh đứng dậy, lấy chiếc khăn tắm lớn bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé, bế thốc cô lên như bế một đứa trẻ. Anh đưa cô về giường, nơi đã được thay ga đệm sạch sẽ, thơm mùi nắng.
Anh tự tay sấy tóc cho cô, tiếng máy sấy rì rì càng làm tăng thêm cảm giác ngột ngạt. Sau đó, anh bưng tới một bát cháo tổ yến, múc một thìa nhỏ, thổi cho nguội rồi đưa đến bên môi cô.
"Ngoan, ăn một chút. Em đã không ăn gì từ tối qua rồi."
Tô Miên mím chặt môi, quay mặt đi. Ngay lập tức, không khí trong phòng tụt xuống độ không. Lục Cận đặt bát cháo xuống bàn, tay anh bóp nhẹ hai má cô, ép cô phải đối diện với mình. Nụ cười trên môi anh biến mất, chỉ còn lại sự độc đoán không thể lay chuyển.
"Miên Miên, tôi có thể chiều chuộng em, nhưng đừng thử thách lòng kiên nhẫn của tôi. Em muốn tôi dùng 'cách khác' để đút cho em ăn sao?"
Ánh mắt anh lướt xuống đôi môi sưng đỏ của cô, ý tứ đe dọa vô cùng rõ ràng. Tô Miên rùng mình, nước mắt lại trào ra, cô uất hận há miệng đón lấy thìa cháo đắng ngắt.
Ăn xong, Lục Cận dùng khăn tay lau khóe miệng cho cô, rồi anh lấy ra một chiếc vòng cổ bằng bạch kim tinh xảo, chính giữa là một viên kim cương xanh quý hiếm. Anh đeo nó lên cổ cô, tiếng khóa "tách" vang lên gọn lẹ.
"Món quà này rất hợp với em. Từ nay về sau, em không cần phải lo lắng gì cả. Ở đây, tôi sẽ cho em mọi thứ tốt đẹp nhất."
Tô Miên sờ vào chiếc vòng lạnh lẽo, cô biết bên trong nó chắc chắn có gắn định vị. Đây không phải trang sức, đây là xiềng xích của một con thú cưng. Lục Cận hôn nhẹ lên trán cô, ánh mắt tràn đầy sự sủng ái đến điên cuồng:
"Ngủ đi, tôi đi xử lý công việc một chút, lát nữa sẽ về với em."
Cánh cửa phòng đóng lại, tiếng khóa kép vang lên. Tô Miên cuộn tròn trong chăn, cảm nhận sự chăm sóc "dịu dàng" của anh như những nhát dao cứa vào tim. Cô đã hoàn toàn bị giam cầm trong mật ngọt tẩm độc của người đàn ông mang tên Lục Cận.