MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Trong Tim ChúChương 12: SỢI DÂY CHUYỀN CÓ ĐỊNH VỊ: CHIẾC KHÓA CỦA SÓI

Mật Ngọt Trong Tim Chú

Chương 12: SỢI DÂY CHUYỀN CÓ ĐỊNH VỊ: CHIẾC KHÓA CỦA SÓI

606 từ · ~4 phút đọc

Tô Miên đưa tay chạm vào sợi dây. Nó mát lạnh, ôm khít lấy vòng cổ thanh mảnh của cô. Cô cố tìm cái móc khóa để tháo ra, nhưng càng tìm, trái tim cô càng chìm xuống. Chiếc vòng này không có móc khóa thông thường; nó được thiết kế như một khối liền mạch, chỉ có thể mở bằng một loại chìa khóa hoặc mã số đặc biệt mà chỉ Lục Cận mới biết.

Sự thật kinh hoàng ập đến: Đây không phải là quà tặng. Đây là một chiếc vòng cổ định vị dành cho vật nuôi cao cấp.

"Không... không thể nào..."

Tô Miên điên cuồng dùng sức giật mạnh. Sợi dây mảnh nhưng cực kỳ chắc chắn cứa vào làn da cổ mỏng manh, tạo nên những vệt đỏ rướm máu. Cô chạy vào nhà tắm, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể cắt đứt nó – kéo, dũa móng tay, thậm chí là cạnh sắc của bình hoa sứ. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân đều đặn và quyền lực vang lên từ phía hành lang. Cửa phòng mở ra, Lục Cận bước vào với dáng vẻ ung dung. Anh liếc nhìn chiếc bình hoa vỡ vụn dưới chân cô và những vết xước rớm máu trên cổ Tô Miên, đôi mắt anh nheo lại, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.

"Em đang làm gì vậy, Miên Miên?" – Giọng anh trầm thâp, chứa đựng sự không hài lòng rõ rệt.

"Tháo nó ra! Anh là đồ biến thái! Tại sao anh dám đeo thứ này lên người tôi?" – Tô Miên hét lên, thân hình nhỏ bé run rẩy vì phẫn nộ. – "Tôi không phải con chó của anh!"

Lục Cận lững thững tiến lại gần. Anh không giận dữ, sự bình tĩnh của anh mới là thứ đáng sợ nhất. Anh nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào lòng mình, bàn tay to lớn vuốt ve vết xước trên cổ cô bằng một sự xót xa giả tạo.

"Đau không? Đã bảo em phải ngoan rồi mà, tại sao cứ thích tự làm khổ mình thế?"

"Lục Cận, anh thả tôi ra! Tôi muốn đi khỏi đây!"

Lục Cận bật cười, nụ hôn của anh rơi xuống ngay viên kim cương xanh trên cổ cô.

"Đi đâu? Em nghĩ mình có thể đi đâu khi từng nhịp tim, từng bước chân của em đều hiển thị trên điện thoại của tôi?" – Anh lấy chiếc điện thoại ra, xoay màn hình về phía cô. Một chấm đỏ nhấp nháy ngay tại vị trí căn biệt thự này. – "Dù em có chạy đến chân trời góc bể, chỉ cần tôi muốn, trong vòng mười lăm phút em sẽ lại nằm dưới thân tôi."

Tô Miên sụp đổ hoàn toàn. Cô ngã quỵ xuống sàn nhà, nước mắt chảy dài trên má. Chiếc vòng này chính là biểu tượng cho sự chiếm hữu điên cuồng của anh – một chiếc khóa mà con sói già đã đeo lên cổ con mồi để đảm bảo nó vĩnh viễn không bao giờ có thể thoát khỏi lãnh địa của mình.

Lục Cận cúi xuống, bế thốc cô lên giường, giọng nói thì thầm bên tai đầy ma mị:

"Đừng cố tìm cách tháo nó. Càng tháo, nó sẽ càng thắt chặt. Cũng giống như tình yêu của tôi dành cho em vậy... càng giãy giụa, em sẽ càng đau đớn mà thôi."

Đêm đó, chiếc vòng cổ tỏa sáng lấp lánh trong bóng tối, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng sự tự do của cô đã chết vào khoảnh khắc nó được đeo lên.