MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Trong Tim ChúChương 13: TÔ MIÊN TUYỆT THỰC: CUỘC CHIẾN TÂM LÝ KHÔNG CÂN SỨC

Mật Ngọt Trong Tim Chú

Chương 13: TÔ MIÊN TUYỆT THỰC: CUỘC CHIẾN TÂM LÝ KHÔNG CÂN SỨC

678 từ · ~4 phút đọc

Đã ba ngày kể từ khi chiếc vòng định vị được đeo lên cổ, Tô Miên không chạm vào một hạt cơm, không uống một ngụm nước. Cô nằm trên giường, gương mặt xinh đẹp trở nên xanh xao, đôi môi nứt nẻ, đôi mắt vốn trong veo giờ đây chỉ còn là một mảnh đờ đẫn. Cô muốn dùng cái chết để đe dọa anh, muốn dùng sự tàn tạ của mình để đánh thức chút lương tâm cuối cùng trong con người Lục Cận.

"Cạch."

Tiếng mở cửa vang lên đúng giờ như một cỗ máy. Lục Cận bước vào, trên tay là một khay súp nóng hổi tỏa hương thơm nhẹ nhàng. Nhìn thấy bát súp của ngày hôm qua vẫn còn nguyên trên bàn, ánh mắt anh hơi trùng xuống, tỏa ra một áp lực khiến người hầu đứng ngoài cửa phải run rẩy lùi lại.

Anh đặt khay xuống, ngồi bên cạnh giường. Bàn tay to lớn luồn vào mái tóc rối của cô, vuốt ve khuôn mặt gầy đi thấy rõ.

"Vẫn chưa chịu ăn sao?" – Giọng anh dịu dàng nhưng lạnh lẽo, không hề có chút bối rối nào như cô mong đợi.

Tô Miên không trả lời, cô nhắm mắt lại, coi anh như không khí. Sự phớt lờ này là vũ khí duy nhất của cô lúc này.

"Miên Miên, em đang dùng tính mạng của mình để đấu với tôi?" – Lục Cận bật cười thấp, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn của một kẻ luôn nắm quyền sinh sát trong tay. – "Em nghĩ tôi sẽ xót xa mà thả em đi? Sai rồi. Em càng yếu ớt, em càng không thể rời khỏi chiếc giường này, điều đó chỉ khiến việc cai trị em của tôi trở nên dễ dàng hơn thôi."

Anh múc một thìa súp, đưa đến sát môi cô: "Ăn đi."

Tô Miên vẫn im lìm như một pho tượng đá. Bất thình lình, Lục Cận bóp mạnh cằm cô, ép cô phải mở miệng. Anh không đổ súp vào, mà tự mình uống một ngụm lớn, sau đó cúi xuống, thô bạo áp môi mình lên môi cô.

"Ưm..." – Tô Miên bừng tỉnh, cô vùng vẫy nhưng đôi tay yếu ớt không thể đẩy được lồng ngực vững chãi kia.

Lục Cận dùng lưỡi tách mở hàm răng cô, ép cô phải nuốt từng ngụm súp nồng mùi thịt và cả mùi vị chiếm hữu của anh. Cuộc "ép ăn" này mang đầy tính nhục dục và áp chế. Khi bát súp cạn một nửa, anh mới rời khỏi môi cô, nhìn những giọt nước súp còn vương trên khóe môi nhợt nhạt của cô gái nhỏ, ánh mắt anh rực lên ngọn lửa dục vọng đen tối.

"Nếu em không tự ăn, mỗi bữa tôi đều sẽ dùng cách này để nuôi em." – Anh lấy khăn tay chậm rãi lau khóe miệng cho cô, động tác như thể đang lau chùi một món đồ sứ quý giá. – "Em càng tuyệt thực, tôi càng có lý do để ở bên cạnh em 24/24. Em muốn thử xem ai là người kiệt sức trước không?"

Tô Miên nhìn anh, sự kinh tởm và sợ hãi trộn lẫn. Cô nhận ra mình đã quá ngây thơ. Đối với một người đàn ông như Lục Cận, cái chết của cô không phải là sự giải thoát, mà chỉ là một cách để anh sở hữu cô vĩnh viễn trong một hình hài khác.

"Anh... anh là ác quỷ..." – Cô thầm thì qua làn hơi thở đứt quãng.

"Vì em mà thành ác quỷ, tôi thấy cũng đáng." – Lục Cận cúi xuống, hôn lên viên kim cương xanh trên cổ cô, giọng nói khàn đặc đầy ma mị. – "Ngoan ngoãn mà bồi bổ cơ thể cho tốt. Tối nay, tôi sẽ kiểm tra xem em có đủ sức để 'phục vụ' tôi hay không."

Trong cuộc chiến tâm lý này, Tô Miên hoàn toàn thất bại. Cô không chỉ mất tự do, mà ngay cả quyền được chết, anh cũng không cho phép.