Ánh nắng chiều tà nhuộm đỏ cả một góc vườn bách thảo phía sau biệt thự. Lục Cận tự tay đẩy chiếc xe lăn đưa Tô Miên ra ngoài hóng gió. Cơ thể cô vẫn còn rất yếu sau những ngày tuyệt thực, làn da trắng bệch gần như trong suốt dưới ánh mặt trời.
Anh dừng lại dưới tán cây đại thụ, nơi đã được sắp sẵn một bàn trà tinh tế. Lục Cận cúi xuống, tháo tấm chăn mỏng đắp trên chân cô, rồi bất ngờ bế xóc cô lên, đặt ngồi gọn trong lòng mình trên chiếc ghế bành rộng lớn.
Tô Miên giật mình, theo bản năng muốn đẩy ra, nhưng bàn tay anh đã siết chặt eo cô, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai:
"Ngồi yên. Đừng để tôi phải giận vào một buổi chiều đẹp thế này."
Tô Miên mím môi, hốc mắt lại đỏ hoe. Cô nhìn ra hàng rào sắt cao vút phía xa, nơi có những vệ sĩ đứng gác nghiêm ngặt. Sự nhượng bộ của anh... thực chất chỉ là dời chiếc lồng từ trong phòng ra ngoài vườn mà thôi.
"Miên Miên, em hận tôi đến thế sao?" – Lục Cận dùng ngón tay thon dài gạt đi giọt nước mắt lăn trên má cô, thái độ dịu dàng đến lạ thường. – "Nhìn xem, tôi đã mang gì về cho em này."
Anh lấy ra một chiếc máy tính bảng mới tinh và một xấp bản vẽ thiết kế thời trang – niềm đam mê lớn nhất của cô.
"Tôi đã mua lại studio mà em thích nhất. Từ nay, em có thể vẽ, có thể thiết kế ngay tại đây. Tôi sẽ cung cấp những loại vải quý giá nhất, những thợ may giỏi nhất để thực hiện bản vẽ của em."
Tô Miên nhìn những bản vẽ, trái tim khẽ run lên. Anh biết rõ điểm yếu của cô, biết rõ thứ gì có thể khơi gợi lại sức sống trong cô.
"Tôi... tôi muốn được đến trường thi kết thúc học kỳ." – Cô lấy hết can đảm, thầm thì cầu xin.
Ánh mắt Lục Cận thoáng chốc lạnh đi, nhưng anh nhanh chóng che giấu. Anh nâng bàn tay gầy gò của cô lên, hôn nhẹ vào lòng bàn tay, một nụ hôn đầy ám muội:
"Chuyện đó để sau đi. Chỉ cần em ngoan ngoãn ăn uống, lấy lại sức sống... thì bất cứ thứ gì em muốn, chỉ cần tôi có thể, tôi đều sẽ cho em. Em muốn sao trên trời, tôi cũng sẽ hái xuống đặt vào tay em."
Anh xoay mặt cô lại, ép cô nhìn thẳng vào đôi mắt thâm sâu đầy chiếm hữu của mình:
"Nhưng đừng nhắc đến việc rời khỏi tôi. Miên Miên, đó là điều duy nhất tôi không bao giờ đáp ứng."
Lục Cận cầm lấy một miếng bánh ngọt, cẩn thận đút cho cô. Lần này, anh không dùng vũ lực, chỉ dùng ánh mắt thâm tình và áp lực ngầm định. Tô Miên hiểu rằng, đây là một cuộc trao đổi. Nếu cô "ngoan", cô sẽ có được sự sủng ái và những sở thích cá nhân. Nếu cô phản kháng, chiếc lồng sẽ thu nhỏ lại chỉ bằng diện tích một chiếc giường.
Cô chậm rãi há miệng, đón lấy miếng bánh. Vị ngọt lịm tan trên đầu lưỡi, nhưng lòng cô đắng ngắt.
Lục Cận hài lòng cười khẽ, anh ôm chặt cô vào lòng, tựa cằm lên vai cô hít hà mùi hương quen thuộc.
"Đúng rồi, phải ngoan như vậy." – Anh thì thầm, bàn tay bắt đầu không tự chủ được mà luồn vào dưới lớp áo mỏng, vuốt ve làn da mịn màng. – "Chỉ cần em ngoan, em sẽ là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới này, Miên Miên ạ."
Trong nắng chiều vàng vọt, sự sủng ái của người đàn ông này giống như một tấm lưới mật ngọt, bao phủ lấy cô, khiến cô dần quên đi cách vỗ cánh bay xa.