Khách sạn sáu sao trung tâm thành phố rực rỡ ánh đèn pha lê. Giới thượng lưu và các ông trùm thương nghiệp tề tựu đông đủ, ai nấy đều tò mò về sự vắng mặt kỳ lạ của Lục Cận trong các sự kiện gần đây. Những lời đồn đoán về việc anh đang "nuôi giấu một mỹ nhân" lan truyền âm ỉ.
Chiếc Rolls-Royce đen bóng dừng lại ở thảm đỏ. Cánh cửa mở ra, Lục Cận bước xuống trong bộ Tuxedo đen hoàn hảo, khí chất lạnh lùng và quyền lực khiến đám đông tự động lùi lại nhường lối. Nhưng tâm điểm của sự chú ý lại nằm ở cô gái đang khoác tay anh.
Tô Miên diện chiếc váy lụa đỏ rượu vang khoét lưng sâu, do chính tay Lục Cận chọn lựa. Chiếc váy ôm trọn những đường cong thanh xuân, làm nổi bật làn da trắng sứ không tì vết. Trên cổ cô, viên kim cương xanh lấp lánh như đang tuyên cáo thân phận của chủ nhân. Gương mặt cô dù được trang điểm cầu kỳ vẫn không giấu nổi vẻ u sầu, khiến cô trông như một đóa hồng đẫm sương, vừa mong manh vừa quyến rũ.
"Lục tổng, lâu rồi không gặp. Vị tiểu thư xinh đẹp này là..." – Một đối tác lớn tiến lại gần, ánh mắt không tự chủ được mà dán vào Tô Miên.
Lục Cận không nói lời nào, anh thản nhiên vòng tay qua eo Tô Miên, kéo sát cô vào lòng mình. Bàn tay anh siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh như một lời khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối.
"Bà Lục tương lai." – Giọng anh trầm thâp, vang vọng khắp sảnh tiệc.
Tiếng xôn xao nổi lên như sóng triều. Mọi người đều biết Tô Miên là cô cháu gái được anh nuôi dưỡng, nay bỗng chốc trở thành người phụ nữ của anh. Sự kinh ngạc, mỉa mai và cả ghen tỵ bao trùm không gian.
Tô Miên cảm thấy toàn thân cứng nhắc, bàn tay cô run rẩy nắm chặt gấu áo anh. Giữa những ánh nhìn soi mói, cô thấy mình như trần trụi.
Đúng lúc đó, Trần Vũ – nam sinh khóa trên từng bị Lục Cận trừng phạt – đột ngột xuất hiện. Anh ta trông tàn tạ hơn trước, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Tô Miên.
"Miên Miên, có phải ông ta ép buộc em không? Em không cần sợ, anh sẽ..."
Chưa kịp nói hết câu, Trần Vũ đã bị hai vệ sĩ của Lục gia chặn đứng. Lục Cận khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn tột độ. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc Tô Miên ngay trước mặt bao nhiêu người, rồi nhìn thẳng vào Trần Vũ bằng ánh mắt của một kẻ chiến thắng.
"Nhớ cho kỹ, những thứ thuộc về Lục Cận tôi, dù là một hơi thở cũng không đến lượt hạng người như cậu tơ tưởng."
Anh xoay sang quản gia, giọng lạnh như băng: "Xử lý cho sạch sẽ, đừng để những kẻ rác rưởi này làm bẩn mắt bà Lục."
Dưới sự chứng kiến của giới thượng lưu, Lục Cận không chỉ công khai thân phận của cô, mà còn dùng sự tàn bạo của mình để bóp nghẹt mọi hy vọng cứu giúp từ bên ngoài. Tô Miên nhận ra, buổi tiệc này không phải dành cho cô, mà là một buổi lễ "đóng dấu" lên món hàng quý giá nhất của anh.
Khi tiếng nhạc khiêu vũ vang lên, Lục Cận dẫn cô ra giữa sàn nhảy. Anh ôm sát cô, hơi thở nồng nàn mùi rượu và chiếm hữu.
"Thấy chưa, Miên Miên? Cả thế giới này bây giờ đều biết em là của tôi. Không ai cứu được em đâu."