Tiếp »
“Khụ khụ khụ…”
Diệp Linh Tuyết bị sặc nước rồi tỉnh lại. Sau một hồi vật lộn trồi lên khỏi mặt nước, cô ho dữ dội, phải một lúc lâu mới thấy đỡ hơn.
“Linh Tuyết?”
Diệp Linh Tuyết quay đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh, khuôn mặt ấy sao mà quen thuộc đến thế, vậy mà cô lại chẳng thể nhớ ra đó là ai ngay lúc này.
Đúng lúc ấy, trong đầu cô, những ký ức từng bị chôn vùi sâu thẳm bắt đầu ùa về. Theo dòng hồi ức, cô chợt nhận ra mình đã sống lại rồi! Trở về thời điểm trước khi tận thế!
Ở kiếp trước, vào ngày 20 tháng 5 năm 3118, tận thế bùng nổ. Gần một nửa dân số toàn cầu biến thành những thây ma khủng khϊếp. Cả thế giới chìm trong hoảng loạn, mọi người đóng kín cửa ở trong nhà.
Những ai có đồ ăn thì sống cầm chừng qua ngày, còn kẻ không có buộc phải liều mạng ra ngoài tìm kiếm lương thực. Chẳng bao lâu, những người ấy cũng gia nhập vào đội quân thây ma, đương nhiên là trong tình trạng… bị cắn.
Những người có đồ ăn tưởng rằng mình có thể sống sót, nào ngờ uống phải nước máy cũng bắt đầu biến dị, trở thành đồng loại của lũ thây ma.
Về sau, khi điều tra mới vỡ lẽ nguyên nhân bắt nguồn từ một năm trước, khi một đảo quốc bí mật xả nước thải hạt nhân ra biển. Trong nước thải chứa các chất phóng xạ cực mạnh, đầy rẫy nguyên tố độc hại. Nếu không được xử lý đúng cách mà cứ thế xả ra biển, chúng sẽ khiến sinh vật biển biến dị hoặc chết hàng loạt.
Một số người không tin vẫn ăn phải hải sản biến dị, ban đầu chỉ có triệu chứng ngộ độc nhẹ, nhưng theo thời gian, các chất độc đó dần thích nghi với cơ thể con người và bắt đầu gây biến dị.
Ban đầu, những người bị biến dị chỉ bị cách ly, nhưng đến ngày 20 tháng 5, một trận mưa đen bất ngờ trút xuống khiến toàn nhân loại đều nhiễm phải virus. Những ai hôm đó không dính mưa thì tạm thời thoát nạn.
Thế nhưng sáng ngày 21 tháng 5, khắp nơi vang lên tiếng kêu cứu, tiếng gào thét thảm thiết, tiếng la hét tuyệt vọng của những người bị cắn.
Giờ nghĩ lại, Diệp Linh Tuyết vẫn thấy da gà nổi khắp người.
“Linh Tuyết?”
Cô hoàn hồn, nhìn người phụ nữ kia. Từ ký ức, cô biết rằng sau khi mình chết ở thời hiện đại, đã có một người xuyên không đến, mượn thân xác cô để sống lại. Còn thời điểm hiện tại chính là lúc kẻ xuyên không ấy bị người bạn thân giả tạo đẩy xuống hồ bơi và chết đuối.
Kẻ xuyên không kia không biết bơi, còn cô thì biết. Nếu không, hôm nay cô đã phải chết thêm một lần nữa.
“Cút khỏi nhà tôi!” Diệp Linh Tuyết không muốn đôi co thêm nữa. Giờ cô chỉ muốn đi xem đứa con tội nghiệp của mình thế nào.
“Linh Tuyết, nghe mình nói này, mình thật sự không cố ý đâu!” Cố Tịch Viên vừa nói vừa năn nỉ.
Diệp Linh Tuyết nhíu mày dừng bước, rồi lạnh lùng tiến lại gần: “Dây chuyền đâu?”
Cố Tịch Viên khựng lại, chợt nhớ ra chiếc dây chuyền trong tay mình, vô thức lùi một bước. Không hiểu sao, ngay từ khi thấy món đồ ấy, cô ta đã có cảm giác phải chiếm đoạt cho bằng được. Giờ đã cầm trong tay, cô ta lại càng không muốn trả lại.
Chỉ trong chớp mắt, Diệp Linh Tuyết đã túm lấy cổ tay cô ta, bẻ từng ngón tay ra rồi giật lấy dây chuyền. Sau đó, cô mạnh tay đẩy một cái khiến Cố Tịch Viên ngã dúi dụi xuống đất.
Cô ta ngồi như trời trồng, mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc rồi chuyển sang tức giận, trừng mắt nhìn về phía biệt thự. Cuối cùng, cô ta đành nghẹn họng nuốt giận, đứng dậy bỏ đi.
Diệp Linh Tuyết chẳng thèm ngoảnh lại. Vừa bước vào biệt thự, cô định đi tìm con ngay nhưng thấy toàn thân ướt nhẹp nên đành quay vào phòng thay đồ trước.
Mở tủ ra, nhìn đống quần áo sặc sỡ bên trong, cô không khỏi nhíu mày. Từ ký ức của kẻ xuyên không, cô nhớ rõ suốt một năm qua kể từ khi quen Cố Tịch Viên, “cô” đã sống chẳng khác gì một trò hề, lại còn tự mãn không biết ngượng.
Một kẻ như vậy… mà cũng được xuyên không sao?
Điều khiến cô giận nhất không phải là việc bị biến thành trò cười mà là từ khi kẻ xuyên đến kia chiếm đoạt thân thể cô, con trai Diệp Vũ Thần của cô đã bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần. Cậu bé chỉ là một đứa trẻ! Mỗi khi ký ức hiện về cảnh “người mẹ giả” nghe lời Cố Tịch Viên mà đánh mắng con, trái tim cô như bị xé toạc.
Cô vội thay một bộ đồ thể thao màu trắng, tắm rửa qua loa rồi lập tức đi đến phòng con. Cô gõ cửa nhưng không có ai trả lời, thử mở thì phát hiện cửa đã bị khóa.
Từ ký ức, cô hiểu điều này có nghĩa là gì, ngọn lửa giận dữ trong lòng bốc lên ngùn ngụt. Cô chạy về phòng lấy chìa khóa, mở cửa và lập tức sững sờ.
Phòng của con trai bừa bộn như chuồng lợn, còn bốc lên mùi hôi khó chịu.
“Nuôi thú cưng còn không đến nỗi thế này…” Cô nghĩ thầm, mắt đỏ hoe, nước mắt lăn dài nhưng cô cố kìm lại.
Cô khẽ vén đống chăn rách nát dưới đất lên, thấy một cục bông nhỏ đang co ro, khuôn mặt gầy gò, đôi bàn tay chỉ còn da bọc xương.
“Tiểu Bảo của mẹ…”
Giọng nói dịu dàng ấy đánh thức Diệp Vũ Thần, cậu bé ngơ ngác… Đây là mơ sao? Chỉ trong giấc mơ, mẹ mới dịu dàng với cậu bé đến thế…
Thấy con đờ đẫn, Diệp Linh Tuyết càng thêm đau lòng, cô khẽ ôm con vào lòng. Cậu bé giật mình, toàn thân run rẩy, không dám nhúc nhích, vẻ sợ hãi đến tội nghiệp.
Cô cảm nhận được tất cả, trái tim như bị ai bóp nghẹt.
“Đừng sợ, Tiểu Bảo của mẹ. Mẹ đã đuổi hết người xấu rồi, sẽ không ai dám bắt nạt con nữa đâu.”
Cô vừa nói vừa bế con ra khỏi căn phòng tối tăm ấy. Cậu bé vẫn run rẩy, chẳng dám làm gì mà chỉ khẽ nức nở.
Cô đưa con vào phòng mình, đặt lên giường rồi nhẹ giọng dỗ dành mãi, cuối cùng Diệp Vũ Thần mới dần bình tĩnh trở lại. Dù sao, cậu bé mới chưa đầy ba tuổi, một thời gian nữa có lẽ sẽ quên dần những chuyện không vui.
“Tiểu Bảo, mẹ tắm cho con nhé?”
Cậu bé cúi đầu, thỉnh thoảng lén liếc nhìn mẹ, thấy cô vẫn dịu dàng như trước mới khẽ đáp bằng giọng ngây thơ: “Con… con tự tắm được…”
Diệp Linh Tuyết khẽ ngẩn người rồi mỉm cười. Ít nhất, sau nửa tiếng dỗ dành, con trai cô đã chịu mở miệng nói rồi.
“Được thôi, mẹ đi chuẩn bị quần áo cho con. Có gì con gọi mẹ nhé?”
Cậu bé lén nhìn cô rồi khẽ gật đầu.
Cô sang phòng con tìm quần áo mới phát hiện tất cả đều là những bộ cô đã mua từ trước, từ khi kẻ xuyên không đến thì chưa hề mua thêm cho con một bộ mới.
Sau một hồi lục lọi, cô chọn được một bộ liền quần hình khủng long hơi rộng một chút rồi quay ra. Ngay cửa phòng, một cái đầu nhỏ thò ra ngó nghiêng rồi vội rụt lại như chú thỏ nhút nhát.
Diệp Linh Tuyết nhìn thấy mà tim đau thắt, nước mắt suýt trào ra. Con trai cô giờ đây đã hoàn toàn mất đi cảm giác an toàn.