“Tiểu Bảo, đói chưa? Đợi con tắm xong, mẹ dẫn đi ăn ngon nhé.”
Nghe thấy từ “ăn ngon”, Diệp Vũ Thần không nhịn được nuốt nước bọt, nhận lấy quần áo rồi nhanh nhẹn chạy vào phòng tắm.
Nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của con, Diệp Linh Tuyết thở phào nhẹ nhõm. Cô ngồi xuống ghế bên cạnh giường, bắt đầu sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn độn.
Ba năm trước, bố mẹ và bà ngoại cô qua đời trong một vụ tai nạn xe, cả gia đình chỉ còn lại cô và ông nội.
Công ty Diệp Thị vì thế mà lao dốc, gần như phá sản. Ông nội đau buồn thành bệnh. Trong lúc ấy, ông chủ nhà họ Quân, một người quen cũ của ông nội đã đề xuất một cuộc hôn nhân liên kết để giúp đỡ.
Nhà họ Quân ở Đế Đô là một gia tộc lớn, ngay cả nhà họ Diệp lúc thịnh vượng nhất cũng chưa chắc sánh bằng. Ông nội không nỡ nhìn cả đời tâm huyết tan thành mây khói, dù thương cháu gái nhưng vẫn khẩn khoản mong cô đồng ý.
Cô không đành lòng để ông ra đi với nỗi tiếc nuối nên cuối cùng đã gật đầu.
Sau khi hai bên gặp mặt, cô mới biết Quân Vô Tuyệt chính là chồng tương lai của mình. Người đàn ông này ở Đế Đô có thể nói là mơ ước của bao phụ nữ.
Thế nhưng sau đó, tin đồn Quân Vô Tuyệt mắc bệnh nặng lan truyền khiến nhiều người dần thay đổi thái độ.
Đến khi gặp mặt, cô mới biết anh mắc một chứng bệnh kỳ lạ, mỗi lần ngủ là ba ngày không tỉnh. May mắn là cả hai đều có chung mong muốn có con nên đã đi đến thỏa thuận kết hôn nhanh chóng. Hôn lễ được tổ chức rất kín đáo, chỉ có gia đình và bạn bè thân thiết biết đến.
Hai lần thụ tinh trong ống nghiệm đều thất bại, họ buộc phải dùng cách tự nhiên và lần đó cô may mắn mang thai đôi. Điều đó khiến cô thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi sinh, ở cữ xong, Quân Vô Tuyệt đã cho người đến đón con trai lớn đi. Kể từ đó, họ ít khi gặp nhau, chỉ vào dịp Tết hoặc khi cô nhớ con mới gọi video cho bảo mẫu.
Ở kiếp trước, khi tận thế ập đến, cô dắt theo con út chạy trốn khắp nơi, nhưng cuối cùng cũng chỉ sống thêm được một năm rồi bị lũ người đói khát điên cuồng bắt gϊếŧ.
Sau khi chết, cô xuyên không đến đại lục tu chân. Nghe nói tu luyện thành tiên có thể du hành thời không, cô đã không ngừng khổ tu, hy vọng một ngày được trở về.
Trong quá trình tu luyện, cô cũng thường xuyên trừ yêu diệt quái, săn bắt thú dữ để củng cố thực lực.
Về sau, cô và Thánh Quân nảy sinh mâu thuẫn, hễ gặp mặt là đánh nhau. Trải qua hàng trăm năm, họ dần quen nhau, tuy vẫn là địch thủ nhưng thỉnh thoảng lại cùng ngồi uống rượu, trò chuyện.
Đến khi Ma Vương xuất thế, thiên hạ đại loạn, cô buộc phải ra tay chiến đấu. Điều kỳ lạ là cô không hề nhớ rõ cảnh tượng cuối cùng, chỉ biết mình đã cùng Ma Vương đồng quy vu tận.
Diệp Linh Tuyết lắc đầu, tạm thời gác lại thắc mắc trong lòng. Lúc này, cô chú ý tới chiếc dây chuyền vừa mới lấy lại từ tay Cố Tịch Viên đang để trên bàn trang điểm.
Cô trầm mặc một lúc rồi đứng dậy cầm lấy sợi dây chuyền. Nhân lúc này, cô mới có dịp quan sát kỹ diện mạo của mình trong gương.
Mái tóc đen dài rối bù do vừa mới rớt xuống nước chưa kịp chải chuốt, lại thêm vội tắm rửa qua loa, lớp trang điểm còn lem nhem khiến khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ, thật khó để làm quen.
Hồi ở giới tu chân, khuôn mặt cô chỉ giống khoảng 30 đến 40% so với bây giờ. Cũng là tuyệt sắc nhưng lại thuộc hai loại khác nhau, một kiểu là lạnh lùng thoát tục, một kiểu là mỹ miều quyến rũ.
Đường nét tinh xảo, lông mày lá liễu, đôi mắt phượng cuốn hút, sống mũi thẳng cao, đôi môi đỏ tươi như anh đào khiến người ta chỉ muốn cắn một cái. Chiều cao khoảng 1m68, dù mặc đồ thể thao vẫn toát lên vóc dáng hoàn hảo, vừa vặn cân đối, không thừa không thiếu.
Sau khi quan sát kỹ bản thân, cô đưa mắt nhìn lại sợi dây chuyền. Đây là món quà sinh nhật 18 tuổi mẹ tặng, cô luôn đeo bên mình. Nếu không phải từng trải qua thời gian ở tu chân giới, cô khó lòng nhận ra đây là một bảo vật không gian.
Nghĩ tới tận thế sắp ập đến, chiếc bảo vật không gian này xuất hiện thực sự đúng lúc, làm tăng thêm đảm bảo sống sót.
Dù đã mất hết linh lực tu chân nhưng đánh nhau bằng tay cơ bản vẫn không thành vấn đề. Chưa nói đến một đấu trăm, ít nhất một đấu mười cô vẫn xử lý được.
Còn về dị năng, phải đợi nửa năm sau khi tận thế bùng nổ, lúc con người bắt đầu thích nghi và tiến hóa mới xuất hiện.
Ở kiếp trước, cô cũng từng thức tỉnh dị năng hệ Mộc, dù không mạnh nhưng cũng giúp hai mẹ con sống thêm được một thời gian. Nếu không gặp phải đám người kia…
Nhắc tới bọn chúng, ánh mắt cô lại tràn đầy sát khí, kiếp này tốt nhất đừng gặp lại, nếu không đừng trách cô không khách khí.
“Cạch!”
Tiếng mở cửa vang lên kéo Diệp Linh Tuyết trở về thực tại. Nhìn thấy cục cưng mặc bộ đồ khủng long màu xanh, trái tim cô lập tức tan chảy.
Cô cất dây chuyền đi, định để dành nghiên cứu sau, rồi bế con lên, hôn nhẹ lên má: “Tiểu Bảo đáng yêu quá đi.”
Diệp Vũ Thần đỏ mặt, trong mắt ánh lên sự ngạc nhiên lẫn chút vui mừng khó giấu.
Cô không nói gì thêm mà ôm con xuống tầng. Cô đặt con ngồi ngay ngắn trên ghế sofa phòng khách, bật TV cho con xem hoạt hình rồi nhẹ giọng nói: “Tiểu Bảo, mẹ vào bếp xem còn gì rồi nấu đồ ngon cho con ăn nhé?”
Diệp Vũ Thần gật đầu, ánh mắt không rời mẹ nửa bước.
Hóa ra đây không phải là mơ, mẹ thực sự đã yêu thương cậu bé trở lại. Trái tim bé nhỏ của cậu bé thở phào nhẹ nhõm, chỉ mong mẹ mãi mãi tốt như vậy, đừng trở thành “người mẹ xấu” nữa. Khóe miệng cậu bé khẽ giãn ra, đôi mắt không còn vẻ u ám như trước.
Diệp Linh Tuyết ở trong bếp nhìn những quả trứng trong tủ lạnh được coi như bảo bối, đầu óc choáng váng. Cuối cùng, cô đành lấy điện thoại gọi đồ ăn bên ngoài.
“Tiểu Bảo, trong nhà hết đồ ăn rồi, tạm thời mẹ gọi đồ ăn ngoài nhé? Ngày mai mẹ sẽ dẫn con đi ăn thật ngon, được không?”
Diệp Vũ Thần ngoan ngoãn gật đầu, thật ra cậu bé không quan tâm ăn gì lắm, miễn là no bụng là được.
Diệp Linh Tuyết xoa đầu con: “Con trai ngoan quá!” Rồi lại hôn lên má cậu bé một cái.
Diệp Vũ Thần cúi đầu, đôi tay nhỏ bé vô thức vò vạt áo, vẻ ngại ngùng. Cô biết con xấu hổ nên giả vờ không nhìn thấy, trẻ con cũng có lòng tự trọng mà.
Diệp Vũ Thần thầm nhủ: “Con sẽ rất ngoan, làm một cậu con trai ngoan của mẹ.”