2 giờ sáng. Mưa phùn giăng kín thành phố S hoa lệ, nơi ánh đèn neon thường cố gắng che giấu những góc tối của nhân loại.
Căn hộ áp mái sang trọng, nằm trên tầng 30 của tòa nhà phức hợp, giờ đây không khác gì một sân khấu lạnh lẽo. Mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi kim loại tanh nồng, tạo nên một sự tương phản ghê rợn.
Trần Viễn Kha, Đội trưởng Đội Hình sự, đứng lặng im trước hiện trường. Dáng người cao lớn, khoác chiếc áo jacket sẫm màu, hơi thở đều đặn nhưng ánh mắt sắc như dao găm. Anh không nói gì, chỉ dùng đôi mắt quét qua từng chi tiết, như một cái máy quét chuyên dụng.
Nạn nhân là cô người mẫu Trịnh Hạ, 25 tuổi, gương mặt vẫn còn giữ lại nét kinh ngạc cuối cùng. Điểm đáng sợ nhất không phải là vết thương chí mạng trên cổ, mà là thứ ở lưng cô ấy.
"Tỉ mỉ đến mức này, không phải là thù hằn cá nhân đơn thuần," Viễn Kha nói, giọng trầm và dứt khoát, hướng về phía đội pháp y. "Vết cắt rất sạch. Hắn ta không hề muốn nạn nhân đau đớn, hắn muốn lấy đi thứ này."
Trên lưng Hạ, nơi từng là một đóa hoa hồng đen khổng lồ, giờ chỉ còn là một mảng da trơ trụi. Hung thủ đã dùng dụng cụ chuyên nghiệp để cắt bỏ trọn vẹn hình xăm đó, như thể nó là một tác phẩm trưng bày bị hủy hoại một cách có chủ đích. Thậm chí, xung quanh vết cắt còn được lau chùi gần như hoàn hảo.
"Giết người xong còn dọn dẹp hiện trường như một buổi triển lãm," một điều tra viên trẻ lắp bắp.
Viễn Kha cúi xuống, chạm nhẹ vào mép bàn trang điểm. Anh ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, không phải nước hoa của nạn nhân. Mùi của chất khử trùng y tế.
"Tìm một chuyên gia. Không phải chuyên gia điều tra, mà là chuyên gia tâm lý học tội phạm. Kẻ này đang chơi một trò chơi. Hắn không giết người vì khoái cảm bộc phát, hắn giết người vì một lý thuyết nào đó. Mau chóng!" Viễn Kha ra lệnh. Ánh mắt anh xoáy sâu vào màn mưa ngoài cửa sổ, cảm giác về một mối nguy hiểm thông minh đang rình rập.