MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ🕵️‍♂️ Mắt Xích Tử ThầnChương 2: Chạm Trán Trên Bờ Vực Của Lẽ Thường

🕵️‍♂️ Mắt Xích Tử Thần

Chương 2: Chạm Trán Trên Bờ Vực Của Lẽ Thường

583 từ · ~3 phút đọc

Tên phòng làm việc được khắc trên tấm đồng mờ: HẠ BĂNG DI - BÁC SĨ TÂM LÝ TỘI PHẠM.

Viễn Kha đẩy cửa bước vào. Đó là một căn phòng sạch sẽ, tối giản đến lạnh lùng. Ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn bàn chỉ đủ chiếu sáng chồng hồ sơ ngăn nắp.

Ngồi sau chiếc bàn gỗ sẫm màu là Hạ Băng Di. Cô nhỏ con một cách đáng ngạc nhiên, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, để lộ vầng trán thông minh. Toàn bộ sự chú ý của cô dồn vào bản báo cáo pháp y trên tay.

Viễn Kha đặt hồ sơ vụ án lên bàn. "Bác sĩ Hạ, tôi cần cô phân tích."

Băng Di không ngẩng đầu. Giọng cô trầm, lạnh và rõ ràng, như tiếng chuông đồng vọng giữa không gian tĩnh mịch. "Đội trưởng Trần Viễn Kha. Hồ sơ của anh cho thấy anh có tỷ lệ phá án cao nhưng thường bị tắc ở những vụ án có động cơ phức tạp. Anh có thói quen gõ ngón trỏ phải khi căng thẳng."

Viễn Kha hơi nhíu mày, anh chưa nói gì cả. "Và cô rút ra kết luận đó từ đâu?"

"Từ sự im lặng và những vết trầy mờ ở cạnh bàn làm việc của tôi. Đó là nơi người ta thường vô thức tì tay khi cố gắng giữ bình tĩnh. Quay lại vấn đề chính." Băng Di cuối cùng cũng ngẩng lên, ánh mắt cô sắc bén như lưỡi dao, không chút cảm xúc.

Cô chỉ tay vào bức ảnh chụp vết cắt hình xăm. "Kẻ này không muốn giết người, hắn muốn xóa sổ một phần ký ức hoặc danh tính. Hoa hồng đen thường đại diện cho sự kết thúc, nỗi buồn hoặc một bí mật đen tối. Hắn đang cố gắng 'cắt bỏ' bí mật đó."

"Vậy hắn là người quen của nạn nhân?" Viễn Kha hỏi.

"Không hẳn. Hắn có kiến thức về phẫu thuật hoặc có kỹ năng dao rất tốt. Anh nhìn vết cắt này. Đây không phải là hành động thù hằn cá nhân mà là hành động của một kẻ bị ám ảnh về sự hoàn hảo và trật tự. Hắn muốn sự kiện này phải diễn ra theo đúng lý thuyết tâm lý của hắn. Hắn không tìm kiếm công lý, hắn đang tìm kiếm sự giải thoát tâm lý cho chính mình."

Băng Di ngả người ra sau, ánh mắt nhìn thẳng vào Viễn Kha. "Đội trưởng Trần, anh vừa chạy bộ đến đây. Đôi giày thể thao của anh vẫn còn dính bùn đất khô. Anh đang cố gắng xả stress. Điều đó không hợp với việc đối diện với thi thể lắm. Điều tra viên cần sự bình tĩnh tuyệt đối. Nếu anh muốn làm việc với tôi, hãy vứt bỏ những cảm xúc bộc phát đó đi. Kẻ này thông minh hơn anh nghĩ."

Viễn Kha cười nhẹ, một nụ cười ranh mãnh. "Tôi là đội trưởng, tôi được phép bộc phát. Còn cô, Bác sĩ Hạ, cô lạnh lùng đến mức tôi nghĩ cô mới là kẻ giết người. Vậy, theo lý thuyết của cô, chúng ta nên tìm ai?"

"Tìm nạn nhân tiếp theo. Hắn sẽ tiếp tục 'bài giảng' của mình," Băng Di trả lời, không một chút dao động. "Và anh cần xem xét những người có hình xăm mang ý nghĩa tương đồng với 'Bí Mật' hoặc 'Kết Thúc'. Chúng ta đang đối đầu với một kẻ mặc cảm đạo đức."