Đội cảnh sát đang trong giai đoạn căng thẳng tìm kiếm manh mối về Thẩm Mặc, thì một vụ án khác lại xuất hiện: Vụ trộm tranh cổ tại một bảo tàng tư nhân. Kẻ trộm để lại một bức thư tuyệt mệnh giả của giám đốc bảo tàng, ngụy tạo rằng ông ta đã tự tử vì áp lực tài chính.
Viễn Kha và Băng Di cùng đến hiện trường. Viễn Kha nhanh chóng nhận ra sự giả dối của hiện trường vật chất – không có dấu hiệu vật lộn, nhưng vết sơn trên bức tường nơi bức tranh bị đánh cắp lại rất mới.
"Kẻ này không trộm tranh vì tiền, tranh cổ quá dễ bị truy vết," Viễn Kha khẳng định. "Hắn muốn làm bẽ mặt giám đốc, muốn chứng minh giám đốc là kẻ yếu kém."
Băng Di đi sâu hơn vào tâm lý của kẻ trộm. Cô nhìn vào bức thư tuyệt mệnh giả: chữ viết tay rất cẩn thận, nhưng giọng điệu lại quá kịch tính.
"Kẻ này không muốn tiền, hắn muốn sự chú ý và công nhận," Băng Di giải thích. "Hắn muốn chứng minh hắn thông minh hơn cảnh sát, thông minh hơn xã hội. Hắn cảm thấy bị bỏ rơi, và cách duy nhất để hắn tồn tại là thông qua sự chú ý tiêu cực."
Viễn Kha: "Một kẻ bị tổn thương muốn người khác nhìn nhận tài năng của hắn? Giống Thẩm Mặc đến đáng sợ. Một bản sao kém hoàn hảo."
"Giống. Nhưng kém hơn," Băng Di nói, giọng cô lạnh lùng nhưng tập trung. "Thẩm Mặc muốn công lý bằng cách trừng phạt; kẻ này muốn sự chú ý bằng cách phá luật. Chúng ta phải giải quyết nhanh, kẻo hắn lại trở thành một Thẩm Mặc thứ hai."
Sự kết hợp giữa lý trí phân tích động cơ và hành động truy vết đã giúp Viễn Kha và đội của mình tóm gọn kẻ trộm nhanh chóng. Vụ án phụ này không chỉ giải quyết một vấn đề, mà còn củng cố sự tin tưởng tuyệt đối giữa hai người.