Một vụ án mạng bất ngờ xảy ra tại khu phố cổ, một vụ treo cổ được kết luận là tự sát. Viễn Kha nhận thấy nhiều điểm mâu thuẫn trong thói quen sinh hoạt và tài chính của nạn nhân. Anh buộc phải tạm gác vụ án Sát Thủ Xăm Hình để giải quyết vụ này.
Viễn Kha mời Băng Di đến hiện trường. Cô bước vào, vẻ mặt lạnh lùng, nhưng chỉ nhìn vào các chi tiết nhỏ: lọ thuốc chống trầm cảm còn nguyên, đôi giày sạch sẽ, và một chiếc điện thoại bị xóa dữ liệu một cách cẩn thận.
"Người này không tự sát. Người tự sát sẽ không xóa dữ liệu. Họ muốn gửi gắm thông điệp cuối cùng," Băng Di khẳng định. "Đây là một kẻ giết người tinh vi, đang cố gắng lợi dụng khuôn mẫu tâm lý về trầm cảm."
Viễn Kha dùng trực giác và sự mẫn cảm của mình để truy vết qua mạng lưới người quen của nạn nhân, phát hiện ra một người bạn cũ đang giả mạo chứng trầm cảm để chiếm đoạt tài sản. Băng Di dùng phân tích tâm lý về kẻ giả mạo (sự khao khát được công nhận qua sự chú ý của người khác), Viễn Kha dùng hành động quyết đoán để tóm gọn hắn.
Sau khi phá án, Viễn Kha nhìn Băng Di. "Cô nhìn thấy được những gì người khác giấu, còn tôi nhìn thấy được những gì người khác cố gắng làm méo mó. Chúng ta hợp nhau đấy, Bác sĩ Hạ." Băng Di không đáp lại bằng lời, nhưng ánh mắt cô thoáng qua một tia công nhận.