Băng Di quay lại tập trung vào Thẩm Mặc. Cô lập một bảng thống kê chi tiết các hình xăm, công việc của nạn nhân và ý nghĩa tâm lý của chúng. Cô tin rằng Thẩm Mặc đang tuân theo một khuôn mẫu tâm lý rất chuẩn mực, dựa trên một lý thuyết trả thù nào đó.
Cô truy vết lại các bài viết dưới bút danh "Thanh Tẩy Giả" mà họ tìm thấy ở Chương 7. Các bài viết này phân tích sâu sắc về sự thất bại của hệ thống tư pháp và sự cần thiết của một "người thanh tẩy" để lập lại trật tự đạo đức.
Băng Di thu hẹp phạm vi: Hung thủ có khả năng là người có xuất thân học thuật, giỏi phân tích, nhưng lại sống cô độc và có những trải nghiệm đau thương về sự bất công trong gia đình.
Viễn Kha tìm thấy một manh mối quan trọng: Thẩm Mặc từng là sinh viên xuất sắc của khoa Tâm lý học máy tính, nhưng đã bỏ học đột ngột 10 năm trước, ngay sau vụ tai nạn. Điều này củng cố giả thuyết Băng Di.
Viễn Kha: "Hắn ta là một thiên tài bị tổn thương, Bác sĩ Hạ. Cô có sợ hắn ta không?"
Băng Di: "Tôi sợ sự bất lực. Tôi không sợ hắn. Hắn càng thông minh, hắn càng dễ đoán theo khuôn mẫu tâm lý. Hắn sẽ làm điều hắn tin là đúng, không phải điều hắn tin là thực tế."