MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ🕵️‍♂️ Mắt Xích Tử ThầnChương 10: Cái Bẫy Của Sự Đơn Độc

🕵️‍♂️ Mắt Xích Tử Thần

Chương 10: Cái Bẫy Của Sự Đơn Độc

533 từ · ~3 phút đọc

Băng Di đã hoàn thành hồ sơ dự đoán: sau vụ "Mặt Nạ" và sự thất bại với cựu cảnh sát, Thẩm Mặc sẽ nhắm vào những người giữ im lặng và nhận sự bảo vệ giả dối.

Mục tiêu thứ sáu được xác định: Giáo sư Lý Minh, một giảng viên đại học có hình xăm Cây Thường Xuân (tượng trưng cho sự gắn bó và bảo vệ giả dối). Giáo sư này là người đã viết bài báo khoa học ca ngợi con trai quan chức gây tai nạn là "nạn nhân của dư luận" 10 năm trước.

"Hắn sẽ tấn công đêm nay. Hắn thích sự trừng phạt mang tính biểu tượng," Băng Di khẳng định.

Viễn Kha quyết định không để Giáo sư Lý Minh bị tấn công. Anh và Băng Di cùng nhau đến canh gác tại căn biệt thự biệt lập của Giáo sư Lý Minh.

Đêm đã khuya. Căn biệt thự im lìm dưới ánh trăng. Viễn Kha và Băng Di ngồi trong chiếc xe cảnh sát không dấu hiệu cách đó vài trăm mét.

"Bác sĩ Hạ, cô nên chợp mắt một chút. Chúng ta sẽ trực cả đêm," Viễn Kha nói, đưa cho cô một chiếc áo khoác.

"Tôi không cần," Băng Di đáp, nhưng cô vẫn nhận chiếc áo khoác. "Tôi đang phân tích mẫu hình ngủ của Giáo sư Lý Minh. Hắn ta có thói quen uống rượu mạnh trước khi ngủ, điều này khiến hắn ta trở thành mục tiêu dễ dàng."

Sự im lặng bao trùm. Viễn Kha nhìn cô. "Tôi là đội trưởng cảnh sát. Tôi phải nhìn thấy mọi thứ. Nhưng cô, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô sợ hãi, hay thậm chí là thư giãn."

Băng Di nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói cô nhẹ đi một chút, không còn sự sắc lạnh thường thấy. "Tôi đã từng có một người bạn. Sau một vụ việc khủng khiếp, cậu ấy biến mất. Cậu ấy nói rằng, chỉ có sự cô độc tuyệt đối mới là sự bảo vệ thực sự."

Viễn Kha ngầm hiểu đó là cách cô nói về quá khứ của chính mình. Anh không hỏi thêm, chỉ thay đổi chủ đề bằng sự hài hước nhẹ nhàng: "Cô có biết không, lần đầu tiên tôi gặp cô, tôi đã nghĩ cô là một người máy. Cô nhỏ con thế này, làm sao có thể chứa được một bộ óc lớn đến vậy?"

Băng Di liếc nhìn anh, khóe môi khẽ nhếch lên, một biểu cảm hiếm thấy. "Bộ óc của tôi đủ lớn để nhận ra, sự hài hước của anh là vỏ bọc cho sự lo lắng."

Viễn Kha cười lớn. "Đúng rồi. Cô đã nhìn thấy tôi rồi. Nhưng Bác sĩ Hạ, cô nói đúng. Cô độc tuyệt đối là cách tốt nhất để bảo vệ mình... nhưng đó cũng là cái bẫy lớn nhất mà cô tự đặt ra."

Hai người im lặng. Sự căng thẳng của việc rình rập và sự gần gũi cá nhân đan xen. Viễn Kha nhận ra, Băng Di không chỉ là cộng sự, cô là một bí ẩn mà anh muốn giải mã, và anh là điểm tựa mà cô đang vô thức tìm kiếm.