Tôi sẽ viết chi tiết nội dung Chương 11 theo mạch truyện đã xây dựng, tập trung vào cao trào hành động, sự xuất hiện của vết sẹo và biểu cảm lo lắng hiếm hoi của Băng Di.
🕵️♂️ Mắt Xích Tử Thần
Chương 11: Đối Mặt Dưới Màn Đêm
Đồng hồ điểm 3 giờ sáng. Màn đêm bao trùm biệt thự của Giáo sư Lý Minh, chỉ có ánh đèn đường hắt qua những tán cây. Không khí căng như dây đàn.
Trần Viễn Kha, mặc áo chống đạn nhẹ bên trong, ngồi thẳng lưng, ánh mắt quét qua từng góc khuất. Bên cạnh anh, Hạ Băng Di vẫn bất động, sự tĩnh lặng của cô trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn tiềm tàng.
"Anh ta đến rồi," Băng Di đột nhiên nói, giọng trầm và dứt khoát, không cần bất kỳ tín hiệu vật lý nào.
Không phải là tiếng động cơ, mà là một sự gián đoạn rất nhỏ trong tín hiệu điện thoại của Viễn Kha. Thẩm Mặc không vào nhà. Hắn ta đang cố gắng vô hiệu hóa hệ thống an ninh bằng cách tấn công mạng từ một nơi gần đó.
"Đội! Hành động! Điểm A và B phong tỏa!" Viễn Kha ra lệnh qua bộ đàm, rồi nhanh chóng mở cửa xe lao ra.
Anh chạy vòng ra phía sau biệt thự, nơi có một góc khuất tuyệt đối. Và anh thấy hắn.
Thẩm Mặc, mặc quần áo tối màu, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, đang thao tác trên một chiếc máy tính xách tay nhỏ. Hắn di chuyển không hề gây tiếng động, chuyên nghiệp và bình tĩnh.
"Đứng yên!" Viễn Kha hét lên, khẩu súng trong tay đã sẵn sàng.
Thẩm Mặc ngẩng đầu lên, nhưng không hề hoảng sợ. Hắn đóng sập máy tính lại và ném nó đi. Hắn lao vào rừng cây rậm rạp bên cạnh.
Viễn Kha lập tức truy đuổi. Một cuộc rượt đuổi căng thẳng diễn ra trong bóng tối. Thẩm Mặc nhanh nhẹn đáng kinh ngạc, như một con thú săn mồi đã quen thuộc với bóng đêm.
Viễn Kha, với sức mạnh và kinh nghiệm chiến đấu, cuối cùng cũng rút ngắn khoảng cách. Anh tung một cú khóa vai, quật Thẩm Mặc xuống thảm cỏ.
Đỉnh điểm hành động: Hai người giằng co kịch liệt. Thẩm Mặc chống cự điên cuồng, không phải để tấn công mà để thoát thân. Viễn Kha cố gắng giật chiếc khẩu trang của hắn. Anh chỉ kịp kéo tuột được chiếc mũ lưỡi trai và nhìn thoáng qua mái tóc đen, rối bời dưới ánh trăng.
Thẩm Mặc xoay người, dùng khuỷu tay thúc mạnh vào sườn Viễn Kha, tạo ra một khoảnh khắc sơ hở. Hắn bật dậy, biến mất vào bóng tối mà không hề quay đầu lại.
Viễn Kha chống tay đứng dậy, thở dốc. Vai anh đau nhói. Anh quét đèn pin, tìm kiếm một manh mối.
Băng Di, lúc này đã chạy đến nơi. Cô nhìn vào mặt đất, nơi hai người vừa giằng co.
"Anh có sao không?" Cô hỏi, giọng cô trầm nhưng lần này không hề có sự lạnh lùng, chỉ có một sự căng thẳng rõ rệt.
"Ổn. Hắn ta rất nhanh, rất mạnh. Giống như... hắn đã luyện tập việc này rất nhiều lần," Viễn Kha đáp, xoa vai. "Tôi không thấy mặt hắn rõ ràng, nhưng tôi đã giật được thứ này." Anh đưa ra một mảnh vải tối màu bị rách từ áo Thẩm Mặc.
Băng Di không nhìn mảnh vải. Cô nhìn vào cổ tay của Viễn Kha, rồi nhanh chóng chuyển ánh mắt xuống thảm cỏ. Cô bước đến chỗ anh vừa nằm, dùng đèn pin soi rõ hơn.
"Đưa tay anh đây," cô nói, nắm lấy cánh tay của Viễn Kha. Cô kiểm tra vết thương của anh một cách chuyên nghiệp.
"Tôi ổn, Bác sĩ Hạ. Lo cho hắn ta đi," Viễn Kha nói.
Băng Di lắc đầu. "Hắn ta đã chạy thoát. Điều tôi cần là một cái gì đó cụ thể hơn." Cô chỉ vào thảm cỏ, nơi Viễn Kha vừa tóm được Thẩm Mặc.
"Anh nhìn đây. Dưới ánh đèn này."
Viễn Kha nhìn xuống. Nơi cổ tay của Thẩm Mặc vừa tiếp xúc với cỏ, có một vết sẹo lồi màu trắng hồng. Vết sẹo đó rất rõ ràng, chạy dài từ cổ tay lên cẳng tay.
"Vết sẹo..." Viễn Kha thốt lên.
Băng Di buông tay Viễn Kha ra, nhưng ngay lập tức, cô nắm lấy cánh tay anh, siết nhẹ. Một biểu hiện lo lắng ngắn ngủi, nhưng hoàn toàn chân thật.
"Vết sẹo này không phải do tai nạn. Nó là một vết sẹo cũ, được tạo ra có chủ đích. Nó trông giống như tự gây ra," Băng Di nói, đôi mắt sắc lạnh của cô giờ đây chứa đựng một tia hoài nghi mới. "Hắn ta không chỉ bị ám ảnh bởi sự trả thù, hắn còn bị ám ảnh bởi sự trừng phạt chính bản thân mình."
Cô buông tay anh ra, trở lại vẻ ngoài lạnh lùng thường thấy. Nhưng Viễn Kha đã cảm nhận được hơi ấm của bàn tay nhỏ bé ấy, và sự lo lắng chân thành mà cô cố gắng che giấu. Anh nhận ra, mối quan hệ giữa họ đã vượt qua ranh giới công việc.