MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Của Bóng TốiChương 15: Chút hơi ấm cuối cùng (H)

Màu Của Bóng Tối

Chương 15: Chút hơi ấm cuối cùng (H)

458 từ · ~3 phút đọc

Đêm hôm đó, một cơn mưa muộn lại ghé thăm thành phố. Trong căn phòng nhỏ, Mộc Miên vừa giúp Thẩm Ngôn lau người và thay quần áo sạch sẽ. Sự chăm sóc của cô dịu dàng như nước, khiến lớp băng lạnh lẽo trong lòng Thẩm Ngôn dần tan chảy.

Anh nằm đó, nghe tiếng mưa, nghe cả tiếng thở của người con gái mình hằng mong nhớ. Nỗi khát khao bị kìm nén suốt ba năm bỗng chốc bùng lên mãnh liệt. Anh không còn sức mạnh như xưa, nhưng tình yêu và dục vọng trong lòng anh thì chưa bao giờ tắt.

"Miên... lại đây với tôi." Anh thầm thì.

Mộc Miên nằm xuống cạnh anh, để anh ôm vào lòng. Dù anh gầy yếu, nhưng vòng tay ấy vẫn mang lại cho cô cảm giác an toàn nhất thế gian. Thẩm Ngôn bắt đầu hôn cô, những nụ hôn chậm rãi, thành kính như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ.

Trong bóng tối, đôi bàn tay của anh lại một lần nữa "vẽ" lên cơ thể cô. Lần này, sự va chạm không còn thô bạo hay tuyệt vọng như đêm cuối cùng trước khi cô đi, mà nó thấm đẫm sự xót xa và trân trọng. Mộc Miên chủ động dẫn dắt anh, cô muốn dùng hơi ấm cơ thể mình để sưởi ấm cho sinh mạng đang dần cạn kiệt của anh.

Dù sức khỏe suy kiệt, nhưng tình yêu đã tiếp thêm cho Thẩm Ngôn một sức mạnh kỳ lạ. Sự giao hòa của họ diễn ra trong sự im lặng của tâm hồn, chỉ có tiếng nhịp tim đập dồn dập và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Mộc Miên. Cô cảm nhận được từng thớ cơ run rẩy của anh, cảm nhận được sự chiếm hữu đầy yêu thương mà anh dành cho mình.

Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Ngôn dường như quên đi bệnh tật, quên đi sự mù lòa. Anh chiếm lấy cô bằng tất cả những gì còn lại của cuộc đời mình. Mộc Miên ôm chặt lấy anh, nước mắt rơi trên vai anh, cô ước gì thời gian có thể ngừng lại mãi mãi ở giây phút này.

Khi mọi thứ kết thúc, họ nằm cuộn tròn vào nhau dưới lớp chăn mỏng. Thẩm Ngôn áp mặt vào cổ cô, giọng run run: "Nếu đây là giấc mơ, xin đừng để tôi tỉnh lại."

Mộc Miên hôn lên trán anh, lòng đau như cắt: "Đây không phải là mơ. Em sẽ ở đây, cho đến khi bóng tối thực sự mang anh đi."

Cô không biết rằng, những ngày hạnh phúc ngắn ngủi này chính là sự khởi đầu cho một kết thúc đau đớn nhất mà cô phải đối mặt.