MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Của Bóng TốiChương 14: Người cũ, cảnh cũ, lòng đã nát

Màu Của Bóng Tối

Chương 14: Người cũ, cảnh cũ, lòng đã nát

360 từ · ~2 phút đọc

Mộc Miên bước xuống máy bay, không báo trước cho một ai. Cô bắt taxi đi thẳng về khu tập thể cũ. Thành phố S sau ba năm đã thay đổi nhiều, những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát, nhưng khu tập thể nơi cô lớn lên vẫn đứng đó, già nua và mệt mỏi như một người già đang chờ hơi thở cuối.

Cô đứng trước cánh cửa gỗ quen thuộc của Thẩm Ngôn. Trái tim cô đập loạn nhịp, bàn tay run rẩy đến mức không thể gõ cửa. Sau một hồi lâu trấn tĩnh, cô khẽ đẩy cửa vào. Cánh cửa không khóa.

Mùi thuốc bắc nồng nặc sộc vào mũi thay cho mùi trà xanh thanh khiết năm nào. Trong căn phòng lờ mờ ánh sáng, Thẩm Ngôn đang nằm trên chiếc giường cũ. Anh gầy đi rất nhiều, gò má nhô cao, sắc mặt tái nhợt. Chiếc kính râm đen vẫn nằm trên bàn, để lộ đôi mắt nhắm nghiền, sâu hoắm.

"Ai đó?" Giọng anh thảng thốt, yếu ớt hơn cả tiếng lá rụng.

Mộc Miên không nói được lời nào, cô chỉ kịp lao đến bên giường, nắm lấy bàn tay gầy trơ xương của anh và òa khóc. Tiếng khóc của cô như xé toạc sự tĩnh lặng đáng sợ bấy lâu nay.

Thẩm Ngôn khựng lại. Đôi bàn tay run rẩy của anh từ từ đưa lên, chạm vào mái tóc cô, rồi lướt qua đôi gò má đẫm nước mắt. "Miên... là em phải không? Sao em lại về đây?"

"Anh định giấu em đến bao giờ?" Mộc Miên nghẹn ngào. "Anh đuổi em đi để anh sống thế này sao?"

Thẩm Ngôn quay mặt đi, hơi thở nặng nề: "Tôi đã nói rồi... tôi không có tương lai. Em về đây làm gì, để nhìn thấy một kẻ sắp chết sao?"

Mộc Miên siết chặt tay anh, giọng kiên quyết: "Dù anh có là một nắm tro tàn, em cũng sẽ ở bên cạnh để giữ lấy chút hơi ấm cuối cùng. Thẩm Ngôn, ba năm qua em đã sống trong địa ngục. Đừng bắt em phải quay lại đó thêm một lần nào nữa."