MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Của Bóng TốiChương 13: Những bức tranh trong câm lặng (H)

Màu Của Bóng Tối

Chương 13: Những bức tranh trong câm lặng (H)

467 từ · ~3 phút đọc

Ba năm sau tại Paris.

Mộc Miên giờ đây đã là một nữ họa sĩ trẻ triển vọng. Những bức tranh của cô luôn mang một phong cách kỳ lạ: chúng rất rực rỡ nhưng lại luôn có một mảng đen sâu thẳm ở chính giữa. Người ta gọi cô là "Họa sĩ của nỗi đau giấu kín".

Mặc cho bao nhiêu chàng trai vây quanh, Mộc Miên sống như một nữ tu. Mỗi đêm, cô lại giam mình trong phòng vẽ, uống rượu vang đỏ và bắt đầu hồi tưởng. Nỗi nhớ Thẩm Ngôn giống như một liều thuốc phiện, càng đau đớn lại càng khiến người ta nghiện.

Trong một đêm mưa lạnh lẽo tại căn hộ nhỏ ở Paris, Mộc Miên gặp lại một người quen cũ từ Việt Nam sang. Người đó vô tình nhắc đến việc khu tập thể cũ sắp bị dỡ bỏ, và "anh thầy mù" kia dạo này sức khỏe rất yếu, hầu như không ra ngoài.

Thông tin ấy như một ngòi nổ quét sạch mọi sự tự chủ của Mộc Miên. Đêm đó, cô nằm mơ. Trong cơn mơ, cô thấy mình quay trở lại căn phòng tối của Thẩm Ngôn.

Cơn mơ trở nên sống động và nóng bỏng một cách kỳ lạ. Cô thấy Thẩm Ngôn tiến lại gần, đôi tay anh lạnh giá nhưng hơi thở lại nóng rực. Trong tiềm thức, cô khao khát sự chiếm hữu của anh đến mức cơ thể tự phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn. Cô thấy mình cởi bỏ lớp váy áo lụa là, để anh "vẽ" lên người mình bằng những nụ hôn cháy bỏng.

Cảm giác xúc giác hiện về rõ rệt – sự thô ráp của bàn tay họa sĩ, sức nặng của cơ thể anh ép lên người cô, và cả mùi trà xanh quyện lẫn mùi sơn dầu quen thuộc. Trong giấc mơ đó, họ lại quấn lấy nhau, điên cuồng và tuyệt vọng như những ngày cuối cùng ở thành phố S. Anh xâm nhập vào cô, mang theo cả bóng tối và nỗi đau, khiến cô vừa run rẩy vừa thỏa mãn trong sự hành hạ của ký ức.

Mộc Miên tỉnh dậy giữa đêm, mồ hôi đầm đìa, ga giường nhăn nhúm. Cô bật khóc nức nở trong bóng đêm Paris hoa lệ. Cô nhận ra mình không thể trốn chạy thêm nữa. Danh dự, tương lai, sự nghiệp... tất cả đều là vô nghĩa nếu không có bóng hình mù lòa ấy ở bên cạnh.

Cô điên cuồng thu xếp hành lý. Cô phải về. Dù anh có đuổi cô đi, dù anh có tàn phế hay sắp chết, cô cũng phải ở bên cạnh anh. Bởi vì Mộc Miên chỉ có thể là "màu sắc" khi đứng cạnh "bóng tối" của đời mình.