Sáng hôm đó, thành phố S chìm trong một lớp sương mù dày đặc. Mộc Miên bị bố mẹ áp giải ra sân bay từ sáng sớm. Cô không khóc, không gào thét, chỉ như một con búp bê gỗ vô hồn để mặc người ta sắp đặt. Trong túi áo khoác của cô, bàn tay vẫn siết chặt một mảnh giấy nhỏ có mùi trà xanh – thứ duy nhất cô kịp vớ lấy từ bàn làm việc của Thẩm Ngôn đêm qua.
Trước khi bước qua cửa an ninh, Mộc Miên đột ngột dừng lại. Cô nhìn về phía đám đông, hy vọng thấy một dáng hình gầy gò với chiếc kính đen quen thuộc. Nhưng không có ai cả. Thẩm Ngôn không đến. Anh đã hứa với bố cô rằng sẽ biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời cô, và anh là người giữ lời đến mức tàn nhẫn.
"Miên, đi thôi con. Sang bên đó rồi mọi chuyện sẽ khác." Mẹ cô vỗ nhẹ lên vai cô, giọng bà đầy sự nhẹ nhõm.
Mộc Miên mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo hơn cả nước lã. Cô bước đi, lòng tự nhủ: “Thẩm Ngôn, anh tưởng anh đẩy em đi là anh thắng sao? Anh sai rồi. Anh chính là bóng tối, mà bóng tối thì luôn đi theo người ta cả đời.”
Ở một góc khuất của khu tập thể cũ, Thẩm Ngôn đang ngồi trên mặt đất, dựa lưng vào cánh cửa căn hộ của Mộc Miên đã khóa chặt. Anh nghe thấy tiếng động cơ máy bay gầm rú trên bầu trời xa xăm. Anh không nhìn thấy máy bay, nhưng anh cảm nhận được một phần linh hồn mình vừa bị xé toạc và mang đi mất.
Anh đưa tay lên, sờ soạng những vết cào cấu còn sót lại trên cánh tay mình từ đêm qua. Đó là dấu vết duy nhất chứng minh rằng cô đã từng ở đó, đã từng thuộc về anh. Anh bắt đầu ho, những cơn ho kéo dài khiến lồng ngực anh đau buốt. Bóng tối giờ đây không còn là sự yên tĩnh nữa, nó là một hố đen đang nuốt chửng anh từng chút một.