MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Của Bóng TốiChương 11: Vết cắt cuối cùng (H)

Màu Của Bóng Tối

Chương 11: Vết cắt cuối cùng (H)

513 từ · ~3 phút đọc

Mộc Miên không bỏ cuộc. Sự kiên trì của cô gái mười tám tuổi vừa đáng thương vừa đáng sợ. Cô tin rằng Thẩm Ngôn chỉ đang tự ti, và cô cần dùng tình yêu của mình để chữa lành cho anh. Đêm đó, cô lại một lần nữa trốn khỏi nhà, dùng chìa khóa dự phòng mà anh từng đưa cho cô để vào phòng.

Trong phòng không bật đèn, Thẩm Ngôn đang ngồi uống rượu — một thói quen anh chưa từng có. Mùi cồn nồng nặc hòa lẫn với mùi trầm hương cũ kỹ.

"Tại sao lại quay lại?" Thẩm Ngôn hỏi, giọng đã có chút say khướt.

"Vì em yêu anh. Anh có thể đuổi em, mắng em, nhưng anh không thể phủ nhận rằng anh cũng cần em." Mộc Miên tiến lại gần, cô quỳ xuống giữa hai chân anh, áp mặt lên đùi anh.

Thẩm Ngôn cười nhạt, một nụ cười đầy tự giễu. Anh thô bạo túm lấy tóc cô, ép cô phải ngước nhìn mình. "Yêu? Em biết yêu là gì không? Hay chỉ là sự tò mò về một cơ thể đàn ông tàn tật?"

Anh kéo cô lên giường, lần này không có sự dịu dàng, không có những cái chạm nâng niu như vẽ tranh. Anh chiếm hữu cô bằng một sự thô bạo đầy tuyệt vọng. Trong bóng tối, sự va chạm xác thịt trở nên khốc liệt. Mộc Miên đau, nhưng cô không kêu lên, cô ôm chặt lấy tấm lưng đang đẫm mồ hôi của anh, dùng tất cả sự dịu dàng của mình để đáp lại sự giận dữ của anh.

Nhịp điệu cuồng nhiệt của cuộc hoan lạc mang theo cảm giác của một sự đổ vỡ không thể cứu vãn. Anh hôn cô như muốn nuốt chửng, như muốn dùng nỗi đau thể xác để lấp đầy khoảng trống trong lòng. Mộc Miên khóc, những giọt nước mắt nóng hổi rơi lên ngực Thẩm Ngôn, hòa cùng mồ hôi của cả hai.

Giữa những tiếng thở dốc nồng nàn, Thẩm Ngôn nghiến răng thì thầm: "Nhìn cho kỹ đi Mộc Miên... đây là tất cả những gì tôi có thể cho em. Một sự chiếm hữu trong bóng tối, không danh phận, không tương lai. Em muốn cả đời này chỉ được 'thấy' tôi như thế này sao?"

Cơn khoái lạc đi qua, chỉ còn lại sự trống rỗng đến tận cùng. Thẩm Ngôn buông cô ra, anh nằm vật xuống, quay mặt vào tường.

"Đi đi. Sáng mai bố mẹ em sẽ đưa em đi du học Pháp. Tôi đã nói chuyện với ông ấy rồi. Đây là lần cuối cùng tôi chạm vào em."

Mộc Miên như bị sét đánh ngang tai. Hóa ra, anh đã thỏa thuận với bố cô. Anh đã dùng chính cơ thể mình, dùng chính tình yêu này để làm vật tế thần cho tương lai của cô. Cô nhìn bóng lưng gầy guộc của người đàn ông mình yêu nhất, nhận ra rằng bóng tối trong lòng anh còn sâu thẳm hơn cả đôi mắt mù lòa kia.