MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Của Bóng TốiChương 10: Sự im lặng chết chóc

Màu Của Bóng Tối

Chương 10: Sự im lặng chết chóc

405 từ · ~3 phút đọc

Sau đêm mặn nồng ấy, Mộc Miên cứ ngỡ rằng tình yêu của họ đã đủ sức mạnh để vượt qua mọi rào cản. Nhưng cô đã lầm. Thẩm Ngôn bắt đầu thay đổi.

Sáng hôm sau, khi Mộc Miên lẻn sang, cô thấy anh đang ngồi trên ghế mây, nhưng lần này anh không còn hướng về phía cửa để chờ đợi tiếng bước chân cô nữa. Anh quay lưng lại, gương mặt lạnh lùng như một pho tượng đá.

"Anh Thẩm, em mang đồ ăn sáng sang cho anh này." Mộc Miên cố gắng giữ giọng vui vẻ.

"Để đó đi. Và từ mai, em đừng sang đây nữa." Giọng Thẩm Ngôn phẳng lặng, không một chút gợn sóng.

Mộc Miên sững sờ, khay thức ăn trên tay suýt rơi xuống. "Anh nói gì cơ? Anh vẫn còn giận chuyện bố em sao? Em đã nói rồi, em không quan tâm..."

"Nhưng tôi quan tâm!" Thẩm Ngôn đột ngột đứng dậy, vì không nhìn thấy nên anh va phải cạnh bàn, làm tách trà rơi vỡ tan tành. Anh không màng đến vết thương ở tay, chỉ gầm lên: "Em có soi gương không? Em nhìn xem mình đi học với đôi mắt sưng húp, quần áo xộc xệch. Em là sinh viên xuất sắc, còn tôi là cái gì? Tôi là gánh nặng khiến em phải trốn chui trốn nhủi như một kẻ tội phạm!"

Mộc Miên lao đến muốn giữ tay anh lại, nhưng Thẩm Ngôn quyết liệt đẩy cô ra. Sự tàn nhẫn trong lời nói của anh như những mũi kim đâm vào tim cô: "Tôi mệt rồi, Mộc Miên. Sự nhiệt tình của tuổi trẻ của em làm tôi thấy nghẹt thở. Tôi cần sự yên tĩnh, thứ mà em không bao giờ cho tôi được."

Mộc Miên đứng chôn chân tại chỗ. Cô không tin những lời này xuất phát từ người đàn ông vừa mới ôm chặt cô đêm qua. Cô khóc, tiếng khóc nghẹn ngào vang vọng trong căn phòng nhỏ, nhưng Thẩm Ngôn chỉ đứng đó, đôi mắt giấu sau lớp kính đen lạnh lẽo, không một chút biểu cảm. Cô bỏ chạy về nhà, lòng tan nát, mà không biết rằng sau khi cánh cửa đóng lại, Thẩm Ngôn đã quỵ xuống, đôi bàn tay anh siết chặt lấy những mảnh sứ vỡ đến mức máu chảy ròng ròng.

Anh đang đẩy cô đi, bằng cách tàn nhẫn nhất có thể.