MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Của Bóng TốiChương 9: Vũ điệu cuối của bóng đêm (H)

Màu Của Bóng Tối

Chương 9: Vũ điệu cuối của bóng đêm (H)

534 từ · ~3 phút đọc

Ba ngày sau, tận dụng lúc mẹ sơ hở khi đi chợ, Mộc Miên đã liều mình trèo qua cửa sổ tầng trệt và chạy sang nhà Thẩm Ngôn. Cô trông tàn tạ, mái tóc rối bời và đôi mắt sưng mọng.

Khi cô đẩy cửa bước vào, Thẩm Ngôn đang ngồi giữa những mảnh sứ vỡ của một tách trà. Anh không dọn dẹp, có lẽ vì tâm trí anh cũng đang vụn vỡ như thế. Nghe thấy tiếng bước chân, anh khẽ run lên.

"Miên... em không nên đến đây." Giọng anh khàn đặc như người vừa trải qua một trận ốm nặng.

"Em không quan tâm! Họ có đánh chết em, em cũng phải gặp anh." Mộc Miên lao vào lòng anh, ôm chặt lấy cổ anh như thể sợ chỉ cần nới tay ra là anh sẽ tan biến.

Thẩm Ngôn thở dài, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy vuốt ve mái tóc cô. "Bố em nói đúng. Em có tương lai, còn tôi... tôi chỉ là một vũng bùn đen. Tôi không thể nhìn thấy em mặc váy cưới, không thể dắt tay em đi giữa phố. Tôi là gánh nặng, Mộc Miên ạ."

"Anh không phải gánh nặng! Anh là cả thế giới của em!"

Mộc Miên bắt đầu hôn anh một cách tuyệt vọng. Cô dùng tất cả sức lực của mình để chứng minh rằng cô thuộc về nơi này. Cô cởi bỏ chiếc áo sơ mi của mình, áp lồng ngực đang phập phồng vì xúc động vào người anh. Cảm giác da thịt nóng hổi chạm vào sự lạnh lẽo của Thẩm Ngôn khiến anh không thể kìm lòng thêm nữa.

Trong ánh hoàng hôn lờ mờ của căn phòng nhỏ, họ quấn lấy nhau như hai kẻ sắp chết khát tìm thấy nguồn nước duy nhất. Lần này, sự cuồng nhiệt mang theo cả nỗi đau và sự chia lìa. Thẩm Ngôn chiếm hữu cô bằng một sự mãnh liệt khác thường. Đôi bàn tay anh miết mạnh lên làn da cô, để lại những dấu vết đỏ thẫm, như muốn đóng dấu chủ quyền lên người con gái mà anh biết mình sắp phải buông tay.

Tiếng rên rỉ của Mộc Miên hòa lẫn trong tiếng nấc nghẹn. Trong bóng tối, sự va chạm của thể xác trở thành ngôn ngữ duy nhất để họ thề thốt. Anh hôn lên từng giọt nước mắt trên mặt cô, hôn xuống bờ vai đang run rẩy. Mỗi nhịp chạm vào nhau là một lời xin lỗi, một lời yêu thương và cũng là một lời từ biệt không nói thành lời.

Anh đưa cô lên đỉnh cao của sự khoái lạc nhưng lòng anh lại chìm xuống tận cùng của sự tuyệt vọng. Khi mọi thứ kết thúc, Thẩm Ngôn ôm chặt Mộc Miên, hơi thở của họ hòa quyện vào nhau.

"Mộc Miên, hãy nhớ kỹ cảm giác này... và hãy đi đi." Anh thì thầm, giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn dù tay vẫn đang siết chặt cô.

Mộc Miên không biết rằng, đây chính là "bữa tiệc" cuối cùng trước khi Thẩm Ngôn đưa ra một quyết định có thể làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời của cả hai.