Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Sau những ngày lén lút, chuyện tình của Mộc Miên và Thẩm Ngôn cuối cùng cũng bị bố cô phát hiện.
Chiều hôm đó, Mộc Miên vừa bước ra khỏi căn hộ của Thẩm Ngôn, gương mặt vẫn còn vương chút ửng hồng của tình yêu, thì bắt gặp bố cô đứng đợi ở ngay cầu thang. Ánh mắt ông đỏ ngầu, bàn tay siết chặt lấy túi hồ sơ. Không một lời giải thích, ông kéo sồng sộc cô về nhà, khóa chặt cửa lại.
"Con có biết mình đang làm gì không? Con đi học đại học hay đi làm tình nhân cho một kẻ tàn tật?" Tiếng quát của bố khiến Mộc Miên run rẩy.
"Anh ấy không phải kẻ tàn tật! Anh ấy là thầy của con, là người con yêu!" Mộc Miên gào lên trong nước mắt.
Một cái tát giáng xuống. Cả căn phòng im phăng phắc. Mẹ cô đứng góc nhà sụt sùi khóc. Bố cô thở hắt ra, giọng run run vì giận dữ và cả sự xấu hổ: "Gia đình này bao đời nay trọng danh dự. Con là sinh viên mỹ thuật tài năng, tương lai của con là những triển lãm, là những chân trời mới. Con định chôn vùi cuộc đời mình trong cái căn phòng tối tăm của một gã mù sao? Người ta nhìn vào sẽ nói gì bố mẹ?"
Mộc Miên bị nhốt trong phòng, điện thoại bị tịch thu. Cô ngồi bệt dưới đất, nhìn qua cửa sổ sang phía ban công đối diện. Thẩm Ngôn vẫn ngồi đó, nhưng hôm nay anh không cầm bút chì. Anh ngồi bất động, đôi tai nhạy cảm chắc chắn đã nghe thấy tất cả những tiếng cãi vã, tiếng đổ vỡ và cả tiếng tát vừa rồi.
Cô thấy anh chậm rãi đứng dậy, sờ soạng tìm đường vào trong nhà rồi đóng chặt cửa ban công lại. Hành động đó của anh như một nhát dao đâm xuyên tim cô. Anh đang lùi lại. Anh đang tự nhốt mình vào cái kén cô độc một lần nữa để bảo vệ cô khỏi sự nhục nhã.
Mộc Miên khóc không thành tiếng. Cô hiểu rằng, bức tường lớn nhất ngăn cách họ khô